Showing posts with label Truyen Tinh Yeu. Show all posts

Chồng ơi tao yêu mày - truyện teen

Truyện ngắn - Chồng ơi tao yêu mày!

ZM hôm nay chán vãi, lên xem Stt toàn những đứa thất tình viết Stt sến ko tả được @@. Bỗng nó trố mắt khi thấy dòng chữ : " TAO THÁCH THẰNG NÀO TÁN ĐƯỢC TAO, TAO LẠY CẢ NHÀ NÓ ".
Đấy là ME của một đứa con gái ( bá đạo quá@@). - phải cho con này biết tay ( nó nghĩ thầm ).

- ê, con dở người kia.

-đứa nào đấy? Sút chết cha mày giờ. Ai dở người?

- sax. con gái mà ăn nói thế àk? Khiếp quá@@.

- thíx thế đấy, sao? Ý kiến àk?

- tao thấy mày viết ME bá đạo qúa nên hỏi thử thôi.

- thế tóm lại là mày muốn gì? - tao muốn tán mày : ).

- sax. Tán tao ák?

-Thế mày có xe ko?

- ko

- có tiền ko?

- ko

- hôhô, thế mà cũng đòi tán tao ák? Next đi thằng r2.

@@! 5 phút sau. . ko thấy nó Rep lại, nhỏ thấy hơi hối hận : nó tự ái rùi àh? Chắc là giận thật rùi. Mà nói chuyện với thằng này hài phết. Quyết định pm.

- ê thằng kia!! Đi đâu rùi? Vẫn ko thấy nó Rep lại. - giận rùi àk? . . im lặng. .

- cho tao xin lỗi, lúc nãy hơi quá lời. Quay lại nói chuyện đi.

(><. 3 giây sau. .

- cái gì thế mày? tao Vừa mới đi ia? Xong. Mà mày bảo cái gì cơ? xin lỗi tao hả?

- ax, tiên sư cái thằng vô duyên. Lúc nãy nhắn nhầm thôi, tao gửi cho đứa khác cer. Đừng tưởng bở nhá.

- ôi vãi!! Thế thôi tao đi ia? Tiếp đây.

- ê ê! Quay lại, tao xin lỗi mày!! Được chưa? - xí, xin lỗi là xong vậy thì đẻ ra công an mà ăn kít àk?

- thế bây giờ mày muốn cái zề? -

thì nãy tao nói rồi mà, tao muốn tán mày.

- miẹ, mất cả hứng. Tao ko thích.

- ôi, đau bụng quá, nhà vệ sinh đâu rùi nhỉ?

- ê ê, quay lại đây ngay !! Tao chưa nói hết mà.

- hề hề, tự nhiên hết đau bụng rùi. Mày định nói gì?

- mày thíx tao àk?

- xí, ko dám. nhà em nghèo lắm, ko đủ khả năng đâu.

- sút chết cha mày giờ. Lúc nãy đuà thui. Hìhì.

- hì cái lì tì phì. Mà R2 là cái gì hả mày?

- hơ hơ. . . Là. . Là . . Là rắc rối. Hề hề@@!

- ồh thế hả? Thế thì nói luôn là rắc rối đi còn bày đặt.

- xì, bỏ qua đi. Mà quên chưa hỏi mày bao nhiêu tuổi?

- dạ. Em sinh năm 94 chị ạk.

- èo, thế hơn tao 1 tuổi àk?

- thế mày phải tao bằng anh chứ.

- mơ đi nhá. Hơn có 1 tuổi mà bắt ng tar gọi bằng anh.

- ôi tao lạy mày!!@@.- thế mày có muốn tán tao ko?

- đổi ý rồi, hehe.

- sax. Thế thôi tao out đây, bye.

- hé, đùa xíu thui mà. Hề hề.

- tát chết cha mày giờ. Thế thì bây tao cho mày 3 ngày, nếu mày tán được tao thì tao yêu mày luôn. Ok?

- ok.

- thế mày định tán tao thế nào đây?

- ơ cái con hâm này. Tán thế nào là việc của tao chứ. Bây giờ mày gọi tao là ck còn tao gọi mày là vk nhá. Tao thấy mấy đứa yêu nhau chúng nó toàn gọi thế àk.

- ok, miễn sao trong 3 ngày mày làm tao đổ là được, bây giờ tính luôn. Hehe

- ax, đổ cái ổ, con gái con đứa nói chuyện vô duyên.

- quen rồi.

Hề hề - vk ơi.

- cái gì hả ck?

- hề hề, gọi là vk - ck nghe hay nhỉ? .

- Uk, ck ngố. - có mày ngố ý.

- sút chết giờ, gọi là vk chứ.

- ừk ừk, xin lỗi vk tao quên mất. Thế mai có đi học ko vk?

- ko, được nghỉ cả tuần cơ.

- mà quên chưa hỏi vk ở đâu?

- tao ở Nam Định nè ck. - hả??? - cái gì thế? - tao cũng Nam Định nèk vk.

- sax. Mà ở chỗ nào Nam Định?

- có bít trường Đại học kinh tế kỹ thuật công nghiệp ko?

- biết, Nhà tao gần đấy mà. Thế mày cũng ở đấy hả ck?

- uk, he he. Thế mai đi chơi ko vk?

- uk, mai được nghỉ mà, Hì. - thế sáng mai tao qua đón vk nhá.

- uk, tao đợi ck.

====================== hai đứa ngồi chém gió rất lâu mà quên cả giờ giấc. Hình như là thíx nhau rồi thì phải. Thôi ko nghĩ ngợi lung tung nữa, hại não lắm @@.

ngày thứ 2. .

8h30..

- dậy chưa vk?

-@@ dậy lâu rùi.

- mà nhà vk ở khu nào?

- hỏi làm gì?

- thì tao đến đón vk đi chơi.

- thôi tao lạy ck, papa tao mà biết tao đi với ck chắc ổng cho tao dzô chùa luôn mất.

- hix, tao muốn đi chơi với vk mà. Đi mà vk.

- đừng nhõng nhẽo nữa, như con nít ý. tí 9h ra cổng trường đón tao nha ck. Đến muộn tao đi với thằng khác đừng có trách.

- bít rùi, hehe. 9h15 tại cổng trường.

- đâu rùi ck? Mày định cho tao leo cây àk?

- đây đây, thấy vk rùi. Tao đang đứng ở gốc cây nè, ra đây.

- èo, sao nhìn mặt mày ngu thế hả ck?@@

- lúc nãy bị mấy thằng đuổi, may mà chạy nhanh ko thì. .

Nhỏ phì cười làm nó cười theo.

- thế bây giờ đi đâu hả ck?

- đi chơi đu quay đi. Tao thíx đu quay lắm vk ạk.

-@@ sax, mày mấy tuổi rùi mà còn đu quay hả ck? Thôi đi ăn kem đi, tao biết quán này ngon lắm.

Nhỏ cầm tay nó 2 đứa vừa đi vừa cười nói vui vẻ, thi thoảng lại đá xoáy nhau @@ làm những người đi đường nhìn vào cũng thấy hạnh phúc. Dừng lại ở một quán cafe nhỏ trên đường Phạm Ngũ Lão, 2 đứa bước vào. Nhỏ tự chọn cho 2 đứa một bàn, bàn này nằm ở trung tâm của quán có thể nhìn ra ngoài đường.

- 2 em dùng gì? - chị chủ quán gọi.

- kìa vk, chọn đi. Mày nói kem ở đây ngon lắm mà. Chị chủ quán phì cười làm nhỏ xấu hổ.

- cho em kem dâu đi chị, còn thằng kia kệ cha nó.

-@@ế ế, thế chị cho em kem dâu luôn hì hì. Chị chủ quán cười rồi quay đi.

- lúc nãy mày định cho tao nhịn àk vk? Ác thế? - cho chừa đi, ra đường xưng hô như thế người tar cười cho thối mũi.

- kệ, tao thíx thế, hì hì. Chị chủ quán đặt 2 ly kem lên bàn rồi trở lại.

- vk này.

- sao hả ck?

- há miệng ra.

- làm gì?

- thì cứ há ra. nói xong nó xúc một phần kem của mình đút cho nhỏ.

- ngon ko vk?

- ngon lắm ck ạh

- nhỏ cười mũm mĩm.

- thế ngày nào tao cũng đưa vk đi ăn kem nhá, hì hì .

- mày muốn tao rụng hết răng àh ck? Ăn vừa phải thui chứ.

- uk, miễn vk vui là được hì hì. Nhìn 2 đứa vừa ăn kem vừa cuời vừa trêu đùa làm chị chủ quán và mấy người khách phải bật cười. Đúng là chưa thấy ai dễ thương như hai đứa này... - ck ơi, thằng kia đẹp trai quá@@.

- xí, thế thì yêu nó luôn đi.

-mày ghen hả ck?

- dạ thôi, ko dám đâu ạk. Xí.

- sút chết giờ, lại thái độ hả? Chết này.

- á, sao lúc nào mày cũng bắt nạt tao thế hả vk?

- đáng đời. He he.

- vk này. - gì hả ck?

- tao hỏi thật nhá.

- nói đi.

- từ trước đến giờ mày đã yêu đứa nào chưa? Câu hỏi của nó làm nhỏ bối rối.

- rùi. .

- thế sao ko yêu nữa?

- thì ko hợp tính. Mà thôi nói chuyện khác đi, nghe oải quá.

- thế tao hỏi cái này mày đừng giận nhá.

- ukm, hỏi đi. - thế ngày mày tắm mấy lần? =))

-@@á á, cái thằng ck ngố này. Cái đấy mà cũng hỏi được, mày chết với tao. Đứng lại.

- háhá, thì vk kêu tao nói chuyện khác mà. Hề hề. Giận rùi àk?

- ai thèm giận, hứz

- lêu lêu, vk ơi đừng giận nữa, ck xin lỗi.

Nhỏ phì cười. - người ta đang nhìn kìa, xí hổ chết.

- hì hì, vk cười rùi.

- ck ơi

- gì vk? -

tại sao mày lại thíx tao?

- tao cũng ko biết, chắc là nói chuyện hợp nhau, với lại tao thích cái tính trẻ con của vk.

- vậy nếu như mai tao chết đi thì ck có yêu đứa khác ko?

- chắc là có chứ. Mà từ mai mày đừng hỏi thế nữa nha vk. Nghe pùn quá.

- uk, tao xin lỗi ck.

- thế vk thíx nhất mùa gì?

- mùa thu

- sao lại thíx mùa thu?

- thì nghe xong bài Thu Cuối của YanBi thì thíx thui chứ có gì đâu ^^.

- sax. Thế mà cũng nói.

- thế ck thíx mùa gì?

- ck thíx mùa đông vì muà đông được đắp chăn bông ngủ nướng thíx lắm ^^

-@@,đúng là đồ heo lười. Chỉ ăn với ngủ thôi.

Đi một đoạn thì 2 đứa tạt vào cửa hàng bán quà lưu niệm.

- ui, con gấu này dễ thương quá nè ck.

- uk, nhưng ko dễ thương bằng vk Hì hì.

- xí, chỉ giỏi nịnh.

-@@ tao nói thật mà, vậy vk có thíx ko? Tao tặng vk đấy.

- hí, cám un ck.

Chợt nhỏ dừng lại

- ck ơi, đôi vòng này đẹp quá nèk.

- xí, xấu mù. Cho cũng ko thèm. Quay sang nhìn đồng hồ đã gần 10h, nó giục. .

- Muộn rùi, đi về thui vk.

- ukm, muộn rồi. Nhỏ quay bước đi mắt vẫn ngoái nhìn lại đôi vòng lúc nãy.

- đến đây thôi, ck về đi ko papa tao thấy.

- ukm, vk ngủ ngon nhé

- ck cũng thế.

Hai đứa quay mặt bước đi, nó thì trong lòng rất vui còn trên gương mặt nhỏ thì thoáng chút buồn. ...

* * * ngày thứ 3. . .

Hôm nay nó dậy muộn hơn mọi ngày, việc đầu tiên là lên ZM xem nhỏ có onl ko. Chắc nhỏ vẫn đang ngủ - nó nghĩ vậy. Bước ra cửa hít thở ko khí trong lành vậy. Đánh răng rửa mặt ăn sáng xong nhìn đồng hồ đã gần 10h, nó gọi cho nhỏ thì nhỏ tắt máy. Chắc nhỏ đã quyết định rồi. Nó hụt hẫng. Chưa bao giờ nó buồn như hôm nay. Rảo bước trên những con phố cũ ánh nắng chói chang làm nó khó chịu. - haiz, thôi quay về ngủ giấc nữa. Nằm trằn trọc trên giường nó nghĩ về nhỏ. Ko biết giờ này nhỏ đang làm gì nhỉ? Cứ mông lung suy nghĩ nó ko để ý bên ngoài trời đã tối. Bước xuống giường với cái áo khoác nó khoả cửa phòng rồi đi ra đường. Những ánh đèn đường ảm đạm làm nó thêm buồn. Chợt nó dừng lại ở hàng lưu niệm tối qua mà 2 đứa đã đến. Nó nhớ tối qua nhỏ kêu thích đôi vòng tay ý. Ko biết nó có gì đặc biệt làm nhỏ thíx nhỉ? Cầm đôi vòng trên tay, nó sững sờ. Như hiểu ra điều gì đó, nó chạy một mạch tới nhà nhỏ, hỏi thăm thì được biết nhỏ vừa mới đi ra ngoài. Nó lao ra đường, kia rồi, cái hình ảnh quen thuộc, là nhỏ. nó chạy đến.

- vk, sao hôm nay vk ko lên Zm, điện thoại thì tắt máy làm tao lo quá.

- uk, hôm nay tao bận ck ạk. Mà hôm nay là ngày cuối cùng ck nhỉ?

- ukm, nhớ mà, đi theo ck.

- đi đâu?

- thì cứ đi. Nó đưa tay với taxi, mở cửa xe nó thì thầm gì đó vào tai ông tài xế mà nhỏ ko nghe thấy.

- lên xe đi vk

- mà mày đưa tao đi đâu hả ck?

- ko đưa đi Trung Quốc đâu mà lo, lên đi. Xe bắt đầu lăn bánh, đi được một đoạn thì đến nơi. 2 đứa xuống xe, chiếc xe quay đầu rồi mất hút trong bóng tối. nó cầm tay nhỏ - đi vào đây vk.

- cái gì thế này sao mày đưa tao ra nghĩa trang hả ck.

- hờ hờ, tao muốn làm 1 việc

- việc gì? - thế vk nghĩ một nơi vắng vẻ yên tĩnh chỉ có vk và ck thì làm gì là thích hợp. Nói xong nó tiến về phía nhỏ.

- đừng có lại gần đây ko tao hét lên đấy, ko ngờ con người mày lại xấu xa như vậy, uổng công tao đã yêu mày. Nó giật lấy tay nhỏ, nhỏ vừa giãy giụa vừa khóc.

- ê vk, mày làm sao thế?

- tao xin mày, tha cho tao đi.

- sax, mày nói cái gì thế hả vk? Đưa tay đây. Nó cầm lấy tay nhỏ đeo chiếc vòng vào tay nhỏ.

- mày làm gì thế ?

- tao tỏ tình với vk mà, tao chọn chỗ này được không vk? Hềhề, vắng vẻ. Yên tĩnh chỉ có tao với vk.

- này thì yên tĩnh này, ck làm tao hết hồn.

- á, làm gì mà phải hết hồn. Mà sáng nay vk giận tao àk?

- uk, giận lắm.

- uk, hiểu rồi. Thì ra vk thíx cái vòng đấy vì nó khắc tên của tao và vk, hì hì. Vậy vk có yêu tao ko?

- ko . . 1 phút im lặng. .

- uk, tao biết mà, một thằng như ck đâu xứng để vk yêu. Nó quay bước đi chợt có một vòng tay ôm nó từ phía sau ( ma àk?@@).

- tao ko yêu ck mà là rất yêu, yêu từ cái lúc gặp nhau trên ola cơ, yêu cái kiểu nói chuyện con nít của ck TAO YÊU MÀY CK NGỐ AK.

- á .á ,bé mồm thôi vk. Tao cũng yêu vk. Hỳhỳ, ko xa nhau nữa nhé.

- ukm

- vk ơi

- sao ck?

- đằng sau vk có con ma kìa.

- đâu đâu?@@

- ck đùa đấy haha.

- ck ơi.
- sao hả vk?
- tao yêu mày. ♥
- tao cũng yêu vk. Thế có đẻ ko vk?
- sút chết cha mày giờ, đã cưới đâu mà đẻ.
- tao tưởng đẻ xong mới cưới.Ngày trước đẻ tao xong mama vs papa mới cưới mà.
-@@" tao lạy ck.
- hì, tao đùa đấy. Mà vk này.
- sao hả ck?
- mai tao phải đi làm, mà dạo này nhiều việc lắm, chắc tao ít gặp vk hơn.
Buồn. . .
- hok sao đâu, công việc mà ck, hì. Ck mà léng phéng vs con nào là chít vs tao đấy.
-@@ thích ăn đấm àk? tao chỉ léng phéng vs vk thôi.
- ck ngoan. Giữ gìn sức khoẻ, ck mà ốm là tao bỏ ck luôn đấy.
- sax.. Dạ ck biết rồi ...
Thế là những cuộc đi chơi, những tin nhắn dần ít đi. Còn nó, ko biết do áp lực công việc hay đua đòi bạn bè mà nó bắt đầu hút thuốc, nói trắng ra là nó nghiện thuốc lá.
Tối thứ 7, nó trở về nhà trong tâm trạng mệt mỏi, châm điếu thuốc phì phèo rồi lên Ola.
- Buzz!!
- hi, vk.
- hix, nhớ ck quá, mún nhìn cái mặt ngu của ck quá àk.
- =.-!, tao cũng nhớ vk lắm.
- mai có rảnh ko ck?
- mai đi làm rùi. Sao hả vk?
- hok có gì, hì hì.
- vk ngố, mai là chủ nhật mà, haha.
- á, ck dám lừa tao, giận, Ứ chơi vs ck nữa.
- híc. Định rủ vk đi chơi mà vk giận mất rùi, chắc vk ko đi đâu nhỉ?
- á á, hết giận rùi, hì, ck ngố đáng iu ai mà dám giận.
-@@ thay đổi nhanh thế? Mai 8h tao đón vk nhá.
- ok, hì hì...
8h15 sáng CN...
- ck đâu rùi?
- đằng sau nè vk.
-@@! - vk đợi lâu chưa?
- từ 6h sáng cơ.
- uầy, sao ko gọi tao?
- tao đùa đấy, hềhề.
- con vk ngố này, cốc chít giờ. Thế đi đâu bây giờ hả vk?
- đi ăn kem đi ck.
- èo, mới sáng ra đã ăn kem, hok sợ sâu răng àk?
- sâu cái đầu ck ế.
- vk mà sún là tao ứ yêu nữa đâu đấy. Đi nào vk.
Nó cầm tay nhỏ bước đi, vẫn con đường ấy, quán cafê và cái bàn ngày nào như dành riêng cho 2 đứa. Chị chủ quán và mọi người đều đã quen, nhìn thấy 2 đứa mọi người đều nở nụ cười vui vẻ.
- 2 em dùng gì? - chị chủ quán gọi.
- kem dâu chị ạh - 2 đứa đồng thanh.
Chị chủ quán bưng ra 2 ly kem đặt lên bàn.
- 2 em ngon miệng.
- cảm ơn chị.
Nó đẩy ly kem sang cho nhỏ rồi móc bao thuốc trong túi ra châm rồi rít một hơi dài.
- ck hút thuốc đấy àk?
- uk, tại đi làm buồn quá nên...
- ck, bỏ thuốc lá đi.
- thế bây giờ bắt vk bỏ ck thì vk có dám ko? Ck hứa hết điếu này rùi ck bỏ, hì.
- ck hứa rùi nhá.
- uk, ck hứa mà.
- ck, há miệng ra nào.. Ầm nào, ngon ko?
- ngon lắm vk ui. ^^
2 đứa cười tít mắt làm mấy người khách phải phì cười.
- vk này.
- sao hả ck?
- nếu như có một ngày tao phải xa cuộc đời này, phải xa vk thì vk sẽ thế nào?
Lặng. . .
- chắc tao ko sống nổi ck ak.
- vậy vk có khóc ko?
- ko.
- tại sao lại ko?
- ck đừng hỏi nữa được ko? -mắt nhỏ rưng rưng.
- tao... Tao xin lỗi vk, tao ko hỏi nữa.
Ko gian im lặng, những cơn mưa mùa thu bắt đầu rơi trên những mái nhà, cả khu phố trắng xoá một màu mưa, cái cảm giác buồn tê tái uà về...
Dạo này nó phải làm tăng ca, công việc bộn bề, nó hút thuốc nhiều hơn, hết điếu này đến điếu khác, nó quên lời hứa với nhỏ rồi.
Tối hôm nay trở về nhà đã hơn 9h, nó ko ăn uống gì, nằm bịch xuống giường với bao thuốc rồi lên Ola.
Nhỏ đang onl. . Nó pm.
- vk ngố chưa ngủ àk?
. . Im lặng. .
Một File Media được gửi đến. . Là ảnh nhỏ chụp những lúc hai đứa đi chơi. Nhìn ngộ ghê.
- hí, đẹp ko hả ck?
- đẹp đấy, mai ck in rùi gửi cho vk nha.
- hì, hum nay làm mệt ko ck?
- mệt, nhưng gặp vk lại thấy khoẻ rùi. Hì hì.
- hứ, xạo, ck phải giữ gìn sức khoẻ đấy, ngủ sớm đi mai mà đi làm.
Nó cười, tay vẫn cầm điều thuốc đưa lên miệng kéo một hơi dài. Bỗng đầu nó choáng váng ngực đau nhói, nó ôm ngực rồi bò lại chỗ cốc nước, chắc là bị trúng gió thôi - nó nghĩ thế.
Uống hết cốc nước thấy cũng đỡ hẳn, nó yên tâm chat với nhỏ nhưng nhỏ đã off từ lúc nào.
Sáng hôm sau. . .
Trong công ty quy định ko được hút thuốc lá nên nó phải trốn vàonhà vệ sinh để hút.
Điếu đầu tiên chưa thấm vào đâu, nó châm tiếp điếu thứ 2 thì ngực nó đau nhói Lại cảm giác giống tối qua nhưng lần này đau dữ dội hơn nhiều, hoa mắt, lảo đảo nó gục xuống trước bồn rửa mặt.
Khi tỉnh dậy nó thấy mình đang ở bệnh viện.
- sao tôi lại ở đây thế này? Tôi bị ốm àk?
những người làm cùng đưa nó đến đây ko ai nói một câu nào,họ chỉ biết quay đi, gương mặt thoáng buồn bỏ mặc những câu hỏi của nó.
Nó chạy đến phòng bác sỹ trưởng khoa để hỏi cho rõ. Vị bác sỹ đăm chiêu nhìn nó, ông thở dài.
- cậu bị ung thư phổi giai đoạn II

Bác sỹ cho nó hay. . Nó bị ung thư phổi giai đoạn II.
Cả trời đất như sụp xuống, tay nó run lên, nó suy sụp, ko lời nào tả được tâm trạng của nó lúc này.
Bác sỹ khuyên nó nên nằm lại bệnh viện có thể nó sẽ sống thêm được vài ngày nhưng nó gạt phắt đi, sống như thế ko bằng chết.
Trở về nhà, nó tự nép mình vào góc, nó khóc, nước mắt của một thằng con trai, nó không khóc vì nó sắp chết, nóko sợ chết, nhưng gia đình nó, nhất là nhỏ, nhỏ sẽ thế nào đây??
với tay lấy quyển sổ, nó viết,hai hàng nước mắt chảy dài...
Reng. . Reng. .
- ck àk, bây giờ ck có rảh hok?
- vk ngố àk, ck mệt lắm, ck muốn ngủ.
- híc, giờ này mà ck còn ngủ được àk? Hay là ck ghét vk?
- ck.. Mệt thật mà... Ck ngủ đây.. .
Phụt. . .
Máu. . . Nó thổ huyết, buông điện thoại nó ngả người trong ko gian, 2 mắt nhắm nghiền. . . nó ngủ rồi, nó sẽ ko tỉnh nữa.. .
- ck, ck sao thế? ck nghe máy đi. ..
Chắc ck ngố đang trêu mình đây đây mà - nhỏ nghĩ thế.
Đến phòng nó nhỏ chạy xộc vào.. .
- ck ơi, hum nay zui quá, dậy đi, vk đưa ck đến chỗ này.
Im lặng. . .
- ck sao thế. . ??
Ko có tiếng trả lời. . .
Máu. . .
- ck đang ngủ àk? Vk đến rùi nèk,đưa vk đi ăn kem đi ck, vk muốn ăn kem.
Im lặng. . .
- ck sao thế? Trả lời vk đi chứ. Sao ck ngủ mãi vậy. Dậy đi ck, đưa vk đi ăn kem.
Từng tiếng nấc nghẹn đến thắt tim. Nhỏ ôm nó vào lòng. Cuốn sổ cùng mấy tầm hình rơi xuống, trong đấy là những gì nó viết. . .
ngày. . Tháng. . Năm. .
Hôm nay đi chơi với vk ngố vui quá, vk cười tít mắt, chắc là thíx mình rồi. =))...
ngày. . Tháng. . Năm.
Cuối cùng thì mình cũng tán được vk ngố rùi, mất bao nhiêu thời gian mới tán được đấy. . .
ngày. . tháng. . năm.
Vk ngố àk, ck xin lỗi, ck sai rồi,ck ko nghe lời vk, ck vẫn hút thuốc nèk, vk phạt ck đi. ..
Vk đã nói là sẽ ko khóc rùi đấy nhá. Hì hì, trời cũng lạnh rồi vk nhớ mặc áo ấm vào nhá.. Thôi, viết đến đây thôi, ck mệt quá, ck ngủ đây. . .
- ck đừng ngủ nữa, ck tỉnh lại đi sao ck ngủ lâu vậy? Sao người ck lạnh thế này? để vk sưởi ấm cho ck nha. Ck ngủ một lúc thôi ck nha, ck còn phải đưa vk đi ăn kem nữa đấy. . .
Nước mắt lăn dài trên khuôn mặtnhỏ, mím chặt môi kìm nén nỗi đau, nhỏ khóc ko ra tiếng.. .
Bước trên con phố cũ ngày xưa nhỏ và nó từng đi qua, ký ức ùa về nhỏ bước đến cái quán cafe cũ. . . Vẫn là cái bàn ấy nhưng giờ chỉ còn có mình nhỏ.
Gọi 2 ly kem nhỏ đặt một ly về phía đối diện.
- ck àk. Kem dâu ck thíx nè, ck ăn đi. . .
- để vk đút cho ck nha. . .
- ck ko thíx àk? Vậy để vk ăn nha..
Mọi người xung quanh chỉ biết lắc đầu thở dài, như hiểu ra chuyện nên ko ai lên tiếng.
- ck à, nhìn vk ăn này.
Đưa thìa kem vào miệng, nhỏ mếu máo, hai hàng nước mắt đẫm lệ, nhỏ lao ra khỏi quán như người mất hồn.
Trong vô thức nhỏ thấy nó đang đứng ở bên kia đường, nhỏ chạy vụt sang mà ko biết đằng sau có một chiếc xe máy đang lao tới. . RẦM. .
- có người bị tai nạn kìa. .- tiếng bà bán nước gần đấy.
Nhỏ được đưa đến bệnh viện,sau một hồi ngất đi cuối cùng nhỏ đã tỉnh. Lao ra khỏi giường bệnh nhỏ gào thét tên nó như một người điên.
Bác sỹ cho biết vùng đầu nhỏ bị tổn thương nặng có lẽ đã gây ảnh hướng tới tâm lý, bố mẹ nhỏ chỉ biết khóc khi người ta đưa nhỏ vào khoa tâm thần.
Họ nói nhỏ bị điên. Ko, nhỏ ko điên, họ đâu hiểu được nỗi đau mà nhỏ phải chịu. . .
Bữa cơm chiều hôm ấy nhỏ tỏ ra tỉnh táo hơn, giấu chiếc thìa sắt vào áo, nhỏ trốn vào một góc khuất mở tấm hình mà 2 đứa chụp chung, nhỏ cười trong nước mắt...
Mây đen kéo đến, tiếng sét ầm ầm như xé tan bầu trời. . .
Xoẹt. . .
Kèm theo tiếng sét là những giọt máu đỏ phun ra.
Cơn mưa cuối thu rơi ào ào như .. Mưa hoà chung vào máuvà nước mắt.
Sáng hôm sau, người ta thấy xác một người con gái đang ôm chặt tấm hình, cổ tay đã khô máu, đôi môi nở một nụ cười .
Nhỏ đi rồi, nhỏ đang rất hạnhphúc, ở nơi đó nhỏ và nó đang cầm tay nhau bước đi
trên đồng cỏ xanh, đến miền đất hạnh phúc.

- á á ck ngố dám trêu vk, đứng lại..... >.< ♥

truyen ngan hay, truyen tinh cam teen, ngon tinh

Truyện ngắn hay i am online


12 giờ đêm,
Màn hình vi tính vẫn sáng. Những icon bên cạnh nick chat vẫn mỉm cười.Nhưng những dòng chữ kêu réo mà không có ai trả lời.
Chiếc đèn màu đỏ ấm toả sáng lên mặt bàn, nơi một cậu nhóc đang ngủ gục trên bàn. Hơi thở đều, mắt nhắm nghiền, tay đặt khẽ lên chuột như thể đang cầm tay…người yêu. Cậu đang ngủ- và cũng đang “online”
BUZZ!

Màn hình rung lên giữ dội. Có lẽ là linh cảm mà cậu nhóc choàng tỉnh. Một gương mặt khoảng 16 tuổi, đeo chiếc kính cận viền đậm đen, đầu tóc bù xù. Tay nhắp chuột lia lịa, nhận ra file truyện mình load từ nãy giờ đã xong từ khi nào rồi.

- Sao tao gọi không trả lời?
- Tao đang ngủ.
- Ngủ gì mà lắm thế.
- Buồn ngủ lắm rồi. Đi ngủ đi.
- Không có hứng. Tao gọi nãy giờ mà không nghe à
- Tao không đeo phone.
- Đeo vào đi, chát thế này mỏi tay quá.

Cậu bé lục cục đeo headphone vào, mắt nhắm mắt mở bật voicechat. Thằng bạn ở đầu kia của thế giới rú rít ầm ĩ về việc nó vừa kiếm được file nhạc Endlessly cực hay của animesTubasha. Để chia sẻ “may mắng cực kì may mắn đó”, thằng bạn send cho nó file nhạc đã nén. Nó vừa save file vừa nhìn cái gạch xanh xanh bắt đầu chạy.Còn 1% nữa là xong.
Rầm!
Màn hình…Không, không phải, mà là màn hình vi tính rung lên. Không phải vì ai buzz nữa. Vì cái bàn để máy vi tính đang rung lắc giữ dội.
Và mặt đất cũng đang rung lên.
Cậu bé kính viền đậm hoảng hốt đứng phắt dậy. Nhưng đứng cũng không vững nữa. Không gian đang rung lên, chung chiêng, vỡ vụn. Những tiếng thất thanh từ nhà hàng xóng. Đồ vật rơi vớ tạo thành hàng ngàn âm thanh kì quái. Leng keng! loảng xoảng! Ầm ầm! Két két!
Động đất!
Cậu bé sững sờ.
Rồi tất cả tối sập. Không gian vẫn tiếp tục chao nghiêng.!

Cậu bé đang chat hoảng loạn cực độ. Bạn thân cậu, cậu bé đeo kính viền đậ, đã kẹt trong một vụ động đất, khi cậu đang share file Endlessly cực hay cho bạn. Có lẽ cậu bạn vẫn chưa nhận được file nhạc đó, có lẽ cậu vẫn chưa kịp nghe.
Những âm thanh cuối cùng cậu bé đang chat nghe được là tiếng la hét kêu cứu, tiếng đổ vỡ của đồ đạc. Nhưng chẳng có chút tiếng nói nào của bạn cậu. Cậu bé đang chat lục tung tất cả các tờ báo trong thành phố ra vào sáng sớm hôm sau, tìm những bài viết về vụ động đất. 300 người vẫn mắt kẹt, chỉ mới cứu được 20 nạn nhân, 12 xác chết. Cậu bé đeo kính viền đậm nằm trong tập hợp số nào? 300? 20? Hay 12?
Báo chí ở đây không đăng cụ thể danh sách. Cậu bé chat không cách nào biết được.
Cậu tìm đến net. Cậu không biết nick Y! của cha mẹ bạn mình( cậu đâu nghĩ là mình phải biết chuyện đó!) Cậu cũng không biết người ta đăng danh sách nạn nhân ở đâu. Ngoài chat, chơi game, load truyện, nghe nhạc, thỉnh thoảng tìm vài thông tin trêng mạng bổ sung cho bài học; cậu đâu biết làm gì nữa đâu.
Cậu không biết chút gì về thằng bạn thân nữa. Chỉ có duy nhất một thứ khiến cậu nhói cả tim khi online. Đó là cái nick cua cậu bé mang kính viền đậm, nó màu xám như đang ngủ dài, giống như khi bạn cậu chạy ra ngoài chơi, đi học…
-May co sao khong? Gui offline cho taonhe! Tao lo cho may qua!
Cậu bé chat vẫn tiếp tục chat như thể là cậu biết chắc bạn mình vẫn sống, bởi đó là cách duy nhất giúp cậu tiếp tục hy vọng.

-Mấy hôm nay không ngủ sao mắt thâm thế?-cô bé tóc cột cao đập đập vào vai cậu bé chat!
-Không! Busy!
-Mày mà busy gì?
-Tao không biết…không biết bạn tao còn……sống không?
Cô bé tóc cột cao im bặt, rồi ngó lơ đi chỗ khác. Cô là bạn thân của cậu bé chat. Cô chưa bao giờ gặp mặt cậu bé kính viền đậm, dù thỉnh thoảng cũng nghe cậu bé chat kể. Trong hình dung của cô, đó là người dễ mến, hay cười và hơi… ngốc một chút.
Rồi giờ sao? Cô bé lí nhí hỏi
Tao vẫn chẳng biế gì cả cậu bé chat vẫn cắn chặt môi, ngăn thứ chất lỏng mằn mặn khỏi mắt- nó không online
Rồi cậu chuyển tông như đang nói với chính mình: “Nó không lên Net.Chỉ không lên Net nữa thôi. Nhưng vì sao nó không lên? Nó hay lên lắm mà. Nó chưa nhận file Endlessly mà. Rồi còn nhận file hình Midou Ban hôn Amenaga tao định send tiếp cho nó nữa chứ”
Cô bé tóc cột cao lắc lắc vai thằng bạn:
-Chắc nó không sao đâu. Bên đó người ta vẫn đang kiếm mà.
-Ừ!-Cậu bé chat gục gặc đầu, mắt nhắm nghiền. Ngày ngày cậu chỉ theo dõi chương trình thời sự quốc tế, đọc báo, lục lọi trên net để theo dõi quá trình cứu hộ cứu nạn. Cậu căng mắt ra tìm một ai đó đeo cặp kính cận viền đậm màu đen.


 
Chính phủ nước X ước tính tổn thất từ trận động đất thành phố Y lên đến hàng nghìn USD. Trong số hơn 300 nạn nhân, hiện giờ chỉ có 50 người được cứu sống. Số còn lại còn mắc trong bệnh viện hoặc còn mắc kẹt trong đống đổ nát. Sau hai tuần xảy ra thảm hoạ, cảnh sát vẫn tiếp tục tìm kiếm, nhưng hy cọng còn rất mong manh.

Cậu bé chat với tay tắt phụt màn hình ti vi, ra giường và trùm kín chăn lại. Hai tuần rồi. Ai có thể sống sót trong đống đổ nát ấy. Cậu với tay lấy chiếc laptop khởi động lại và online. Hồi hộp đọc những messenger, khi không thấy có offline nào từ cậu bé đeo kính viền đầm, cậu lại tắt máy. Vài giờ sau lại tiếp tục online tiếp. Cậu đã mơ mình nhìn thấy nick chat của cậu bạn thân toả sáng trong một nụ cười ấm áp. Và khi tỉnh dậy biết mình mơ cậu đã khóc dấm dứt như một bé con.

Một tháng trôi qua…
Kể từ hồi kế hoạch cứu hộ đã ngừng. Những bản tin về trận động đất cũng thưa dần. Cậu bé chat click file nhạc Endlessly trong máy của mình lên. Bản nhạc cậu đã phả load từ Gendou.com, chỉ mong được send cho cậu bé đeo kính viền đậm. Giờ thì không còn ai nghe chung với cậu nữa rồi. Nửa vòng trái đất có thể nghe cùng nhau một bản nhạc, thật tuyệ khi có một người bạn ở rất xa mà có thể chia sẻ với người tao nhiều như vậy.

Hai tháng…
Tin nhắn cuối cùng: “ may con online day chu?” gởi đi trong vô vọng. Cậu bé chat lôi ra tất cả những gì thuộc về 2 đứa. Chiếc vé xem bóng đá, vỏ trái banh bị lủng chưa kịp vá, một chồng truyện góp tiền mua chung, mấy tấm stick manga, những thứ hai đứa đã cùng chia sẻ trước khi cậu bạn thân đi cùng bố mẹ.v.v..Hằng ngày đối mặt với những thứ đó cậu không chịu nổi. Cô bé tóc cột cao đến giúp cậu bạn thân dọn dẹp, đóng vào thùng carton. Cô bé cũng im lặng không nói gì, chỉ đôi khi thở dài.Cậu bé chat không hiểu nó dành cho cậu bé viền đậm cô chưa hề gặp hay dành cho cậu, người bạn thân trong lớp.
Cô bé tóc cột cao cầm chiếc laptoplên, ngước mặt hỏi cậu bé chat:
-Còn cái này thì sao hả mày?
Cậu bé chat ngẩn người. Ừ! Cái laptop đắt, không bỏ được. Nhưng trên nắp laptop là hình sticker hai đứa chụp chung, bàn phím dán hình Hanamichi-chan của hai đứa. Từng phím chữ cậu đã kì cạch type cho cậu bé đeo kính viền đậm cái mail đầu tiên khi cậu cùng gia đình chuyển đi, rồi những cuộc trò chuyện thâu đêm suốt sáng , xuyên quốc gia, xuyên đêm. Với cậu, laptop cũng chính là một phần của cậu bé đeo kính viền đậm. Voice chat là tiếng nói, webcam là khuôn mặt, và biết bao điều khác nữa.
-Thôi, để tao bán nó.
Ừ! Cô bé gật đầu, lẳng lặng đặt nó vào thùng carton. Nghĩ sao, cô bé lại lôi nó ra trở lại- Thế thì bán cho tao, tao cũng đang cần 1 cái.
-Thế thì mày cứ cầm lấy đi! Vào tay mày cũng hơn là bán cho 1 người dưng.

Một ngày nọ….
Cậu bé chat đang ngủ, giấc ngủ không yên kể từ khi thằng bạn thân của cậu ra đi. Tiếng chuông điện thoại bỗng réo vang lên. Cậu bé bật đèn, nhìn đồng hồ: 1h sáng. Ai gọi vào giờ này nhỉ?Cậu nhấc ống lên nghe.
-Alô!
-Mày đấy à?-giọng cô bé tóc cột cao vang lên ở đầu dây bên kia. Gấp gáp!
-Ừ!-Giọng ngái ngủ phát ra từ cậu bé chat.
-Tao đang online.
-Mày kêu tao online với mày hả?

-Tao chỉ muốn hỏi nick caubeviendam có phải là nick bạn mày không thôi!?
-Sao? Mày nói gì?-cơn buồn ngủ trôi tuột đi đâu mất.Vì sao cô bé lại hỏi câu này?.
-Nick của mày vừa nhận được tin nhắn từ nick caubeviendam là “I am online”.
……
Cậu bé đã cài chế độ remember Y!!D mà không hề nhớ. Cậu đã đưa laptop cho cô bạn của mình và cô bạn của cậu ngày ngày online bằng nick của cậu, để thay cậu bé nuôi hy vọng từ một người.Và hy vọng đã thành hiện thực kì diệu 


Ở nơi nào đó trên trái đất này…
Có một cậu bé hay chat ngày ngày gửi tin nhắn cho 1 người bạn.
Có một cậu bé đeo kính viền đâm vừa ra khỏi viện đã vội vàng lên net.
Có một cô bé vẫn nuôi hy vọng vê sự sống về một người mà cô chưa hề biết mặt. Chỉ vì người đó vô cùng quan trọng với bạn cô.
-Vì sao ư?
Vì họ là người bạn của nhau-họ mãi mãi là người bạn của nhau.

Truyện tình yêu : con đường mưa

Con đường mưa...
-------------
Trong cuộc đời mỗi người , ai cũng có những kí ức không thể nào quên. Với tôi đó là hình ảnh con đường ngay trước cổng trường vào những ngày mưa. Tôi và em quen nhau cũng trong một ngày mưa như vậy. Tôi vẫn nhớ như in ngày ấy…

Tôi và em quen nhau cũng trong một ngày mưa như vậy.

Tôi .
Một sinh viên nhà ở tỉnh lẻ. Tính tôi ít giao du với người khác nên cũng không có nhiều bạn. Mọi tâm sự tôi đều thổ lộ hết với nhóm bạn chơi cùng. Mọi buồn vui tôi đều ghi cả vào cuốn nhật kí đã theo tôi từ khi bước vào đại học. Cuộc sống xa nhà tôi chỉ chú tâm vào việc học, chưa từng có mối tình thực sự nào cho đến trước khi gặp em.

Em.
Một người con gái cùng trường với tôi, em dễ thương, dịu dàng, tính tình cởi mở và đặc biệt rất nhiều người theo đuổi. Em chưa chọn ai, có lẽ vì em chưa chọn được người hợp với mình.

27-04 . Một ngày mưa.
Ngày hôm đó tôi học cả ngày, đến gần sáu giờ mới được nghỉ,cả người mệt nhoài. Khi tan học trời bắt đầu mưa tầm tã, tôi mở cặp ra tìm mà sao không thấy cây dù hay mang theo. Tôi chợt nhớ ra : thôi chết sáng nay mang nhiều sách quá nỡ bỏ dù ra ngoài rồi. Đã gần tối mọi người đã ra về gần hết, mà trời cứ mưa như vậy. Đường về phòng trọ thì khá xa, chạy về tới nơi thì e ướt hết sách mất. Tôi kiên trì chờ đợi, chờ xem có ai quen có dù tôi sẽ xin đi nhờ. Người về cứ thưa dần, tôi chợt nhận ra có lẽ mình là người cuối cùng trong trường. Ôi sao thật may mắn, trong lúc tôi đang tuyệt vọng và chuẩn bị đội mưa về thì sau lưng có một tiếng nói nhỏ nhẹ: “bạn kẹt mưa không về được àh?” Tôi quay lưng lại nhìn xem ai vừa hỏi thì thấy đứng sau mình là một người con gái xinh xắn và quen mặt. nhưng hình như chúng tôi không quen nhau . Tôi ấp úng:” ừhm. mình bị kẹt mưa!”. “vậy có cần đi nhờ dù của mình không”- vừa nói em vừa mở cặp, bật cây dù có xinh xắn màu bảy sắc cầu vồng. “ ôi vậy thì tốt quá mà bạn ở trọ ở đâu, mình sợ mình ngược đường? ” – vừa nói tôi và em cùng bước ra ngoài cổng trường cùng với cái dù trên tay em. Trường tôi rộng, có lẽ đi bộ từ nơi tôi trú mưa đến ngoài cổng chính phải hết đến 5 phút. Khi đi, chúng tôi trò chuyện khá vui vẻ, hỏi nhau về tên tuổi, ngành học… nhưng tôi đâu biết rằng sự tình cờ này mang đến cho tôi nhiều thay đổi trong cuộc đời. Em ở trọ bên phải trường còn tôi thì ở phía sau, tới chỗ trọ của em thì trời vẫn mưa, em nói: “ bạn cứ cầm dù của mình mà về”. Tôi: “ ừm cám ơn bạn, nhưng khi nào thì mình có thể gửi lại được? hay mình trao đổi số điện thoại cho tiện liên lạc”. Và như thế tôi đã có số điện thoại của em. Tôi với em chào từ biệt nhau…

Tối hôm đó trời vẫn mưa:
23h30: Tin tin- bạn có một tin nhắn mới.

“ helu, ban ve co bi uot không za?”

“ hjhj, thank ban nhe, nho cay du cua ban ma mjh k sao!. Hen wa k bj uot sach. Maj bn co dj hoc k? mjh guj laj cay du”

“maj mjh nghj uj. De bua nao gap thj tra cung dc. Hjj. On nghja j. gap nguoj hoan nan faj giup chu. Gjon thuj, ban be ca ma.”

“uhm, du sao cug cam on nha, khuya uj ma chua ngu ak?”

“mjnh cug chuan bj dj ngu uj nek, ban ngu ngon nhe. Pái pai. Hjj.”

“ ngu ngon va mo dep nhe co be!. Hjhj”

Đêm đó sao tôi có một cảm giác lạ đến thế nhỉ? Sao trằn trọc hoài không ngủ được thế này. Tôi lấy nhật kí ra, viết vào đó những cảm nhận lạ của mình về người bạn mới quen. Tôi viết và ngủ gật đi lúc nào không biết.

22h 03 phút tối hôm sau. Tôi nghĩ thầm: không biết mai người ta có đi học không nhỉ?. Mai còn trả dù nữa, cầm hoài ngại quá. Tôi lấy điện thoại ra nhắn tin.

“maj ban hoc may h vay?. Co gap mjh dc xiu k?. mjh gui laj cay du.”

“okay thuj. Maj 9h30 o ghe da gan cong truong nha”

“uhm, vay maj gap nha. Ngu ngon nhe”

“uhm, u too”.

Sáng 29-04. 9h30.

Tại ghế đá : “Way”- em nở nụ cười vẫy tay gọi tôi.

Tôi tiến tới gần: “ hì hì. Chờ mình lâu chưa?”

“ mình cũng vừa tới àh”.

Tôi ngại ngùng hỏi: “bạn có bận gì không?”

“ gì đây tính đền ơn mình ah” em cười và đáp lại.

“uhm. Mình muốn mời bạn đi uống nước, đa tạ cái vụ chống giột hôm bữa… rảnh không?”

“ đi thì đi vô căn tin cho gần nè”.

Hai chúng tôi vào căn tin, uống nước, đây là lần đầu tiên tôi đi uống nước với một người bạn khác giới mà lại đi có hai người. Tôi với em trò chuyện vui vẻ, rồi chia tay trong tiếc nuối, nhưng đây có lẽ chỉ là cảm giác của mình tôi mà thôi.

Từ hôm đó tôi hay để ý tìm hiểu em, qua hỏi han bạn bè tôi biết em là một người vui tính, có rất nhiều bạn bè nhưng lại chưa có người yêu. Em làm ban chấp hành đoàn trường nên thảo nào lần đầu gặp tôi thấy quen mặt. Tôi dần bị chinh phục bởi cái vẻ hồn nhiên của em. Những lần nhắn tin gọi điện trở nên thường xuyên hơn. Mỗi lần gặp em tôi vui lắm, mỗi lần chia tay thì tôi lại thấy buồn, lâu không gặp thì nhớ lắm. Thấy em cười nói đi bên anh nào đó là tôi chẳng thích!.

Tôi biết tôi đã yêu em mất rồi, tôi cần em!

Tối ngày 10-10. Tôi và em lại gặp nhau qua tin nhắn.

“ em gai , tu van gium a cai. Bi wa”

“hom nay gan to wa ha, giam goi tui la e. tu van gi vay ong anh be nho. Hehe”

“ thich mot nguoi la ntn vay? Haizz”

“lam gi sau long vay? khi xa nguoi ta co thay nho khong?”

“ co chu, nho lam, nho mun chet luôn”

“ ghe vay ta. The thay nguoi ta di voi ai thi sao? hjj”

“ tuc dien mau luôn chu sao nua. The cung hoi”

“ gay nhi. Chac ban thich nguoi ta that ui, ma ai vay ta? Bat mi di. Hom nao gioi thieu voi minh nhe. Nguoi ta may man ghe”

“muon bit khong. ,mjh ke cho. Nhung dung ngac nhien nhe”

“ co chu. Ai ma ngac nhien ta nguoi do tui cung bit ha?”

“uhm, nguoi do ban cung bit do”

“ noi dai ra di, to mo wa ak”

“ nguoi do chinh la em do. Anh biet rat duong dot khi noi ra nhung qua that a rat nho e”

“gion vay tui tuong that do nha, tui ma bam la khong nha ra dau do”

“ mot tram phan tram khong gion. Anh xin the”

“thiet vay sao. Tui cung co dieu muon noi tu lau rui”

“dieu gi, hay noi cho a nghe. Du bat cu dieu gi a cung muon nghe”

“ thuc ra em cung thich anh tu lau rui. Tu cai ngay ma a va e cung di mot chiec du ve”.

“hay cho a duoc ben canh e. cham soc e , e nhe em co dong y khong?”

“em dong y. dung lam em that vong”

“ a hua….”

….

Và cuối cùng chúng tôi đã là của nhau. Ôi sao tôi hạnh phúc quá. Không biết giờ em như thế nào, có hạnh phúc như tôi không!

Chúng tôi đã có những phút giây hạnh phúc bên nhau.

Thấm thoát đã một năm tôi và em bên nhau. Vì biết tính tôi là người vốn hay ghen, em cũng hạn chế bớt những mối quan hệ bạn bè với những người khác giới. Chúng tôi đã có một năm thật hạnh phúc, em với tôi luôn chia sẻ tất cả những tâm sự , nỗi lòng vui buồn trong cuộc sống, học tập. Chúng tôi là nghị lực, mục đích sống của nhau. Mỗi ngày bên nhau là một niềm vui… . Tôi vẫn nhớ em thích nhất là hoa trinh nữ, đây là loài hoa mà tôi luôn mua tặng em khi có dịp gì vui. Nhiều khi giận hờn, ghen tuông nhưng cuối cùng chúng tôi vẫn vượt qua tất cả, mỗi lần như vậy tình cảm của chúng tôi lại thêm khăng khít hơn, gắn bó hơn.

Năm cuối đại học, em và tôi đều đạt được thành tích cao khi ra trường, với bảng điểm giỏi cầm trên tay chúng tôi cùng nhau chia sẻ niềm hạnh phúc. Chúng tôi đã dự định nhiều thứ cho tương lai: hai đứa lập nghiệp ở đâu, sinh con trai hay gái, giống anh hay em…

Người đời thường nói tình đầu bao giờ cũng đẹp nhưng cũng phải chia lìa, ban đầu tôi không tin nhưng tới một ngày điều đó trở thành sự thật …

Ngày 18-5 10h sáng.

Ngày trường phát bằng cho khóa chúng tôi cũng là một ngày mưa, mưa lớn lắm. tôi và các bạn chia tay nhau sau khi nhận bằng từ ban giám hiệu trường. Chúng tôi vui mừng khôn xiết vì đây là lúc hái quả sau 4 năm dài đằng đẵng học tập. Có vui cũng có buồn, buồn vì từ nay bạn bè sẽ mỗi người một nơi không biết khi nào gặp lại nữa. Những cái bắt tay, những cái ôm từ biệt cứ như níu cả đám lại…

Giá như…...

Chia tay các bạn, tôi và em ra về. Ra đến cửa cổng trường, trời vẫn mưa to lắm, mưa như trút nước…. Tôi và em cùng đội áo mưa đi ra khỏi cổng trường thì em vội vã nói với tôi : “em quên đồ trong trường rồi, anh chờ em xíu em chạy vào lấy!”. Tôi vội vàng đậu xe ở lề đường đối diện trường . Chưa dứt lời em vội vã nhảy xuống xe, chạy băng qua đường để vào trường. Tôi cũng đâu ngờ đây là lần cuối tôi nhìn thấy nụ cười của em. Giữa trời mưa không để ý, em vừa băng qua đến giữa đường thì có một chiếc xe buýt đã chạy đến và… tôi đã mất em mãi mãi. Cơn mưa ngày nào đưa em đến với cuộ đời tôi nay nó đã cướp em đi. Tại sao ? tại sao? Tôi gào thét trong đau đớn, tôi cứ mãi ôm lấy em trong mưa…

Em à! Từ nay anh phải bước một mình trên con đường mưa này rồi.

Giá như lúc ấy tôi chở em vào lại trong trường, giá như tôi và em nán lại với bạn bè cho đến hết mưa, giá như …

Nhưng trong cuộc đời làm gì có từ gì gọi là “giá như”. Tôi chỉ biết ôm sầu một mình, tôi ân hận , tự dằn vặt mình vì cái chết của em. Đau khổ tột cùng, nhiều lần tôi muốn tìm đến sự giải thoát nhưng trách nhiệm của tôi với gia đình không cho phép tôi làm như vậy. Tình yêu của tôi với em mãi mãi không nhạt phai theo năm tháng. Mỗi khi về lại trường tôi như sống lại cảnh em rời xa tôi, tôi không cầm nước mắt , những lúc như vậy tôi chỉ tự trấn an mình rằng không có từ “giá như”, đó là số phận đã không cho chúng tôi bên nhau thêm nữa…

Một năm sau tại nghĩa trang thành phố:

“Em à, vậy là mình xa nhau được đúng một năm rồi phải không em. Một năm sao đối với anh nó dài như một thế kỉ ấy nhỉ. Haizz”

Tôi đặt bó hoa trinh nữ bên mộ em.

“đây anh hứa tặng em loài hoa mà em thích nhất đây, hoa tươi em nhỉ. Em cứ yên tâm đi, gia đình và bạn bè chúng ta vẫn khỏe, chỉ có anh là đang ốm đây. Em ác lắm sao hôm ấy em chạy vào trường mà không chờ anh đi cùng, để giờ anh nặng nề sống một mình như thế này. Anh giờ chắc ế rồi, hì, anh cũng mong mình ế luôn để nay mai gặp còn bắt đền em nữa. Lần này em phải chờ anh bằng được nhé, bỏ đi trước là anh giận đó… .”

Cứ đến ngày 18-5 là tôi đi thăm một người bất kể nắng, mưa tôi cũng đều đi, việc đó gống như một thói quen mà có lẽ tôi không bao giờ quên được...

(Sưu tầm)
P/s: truyện hơi buồn tí... hix

Truyện ngắn : lau nước mắt đi anh

Quán cafe chiều trên con đường thênh thang. Gió thổi bay làn tóc em. Trước mắt tôi đã không còn là người con gái yếu đuối và cần che chở bởi đôi bờ vai quen thuộc này nữa. Có lẽ tôi đã thực sự mất em rồi.

Tôi muốn thuê ngay một chiếc xe đạp đôi và cùng em đạp, em sẽ ngồi ghế trên và cứ để mái tóc dài buông cho gió đùa nghịch. Tôi sẽ kêu lăn tăn vài câu, đại loại:

- Tóc em cứ dính hết vào mặt anh. Em buộc lại ngay đi nào!

Và em sẽ quay lại cười, nguýt một cái thật dài:

- Kệ em...

Em cứ hồn nhiên như thế cho đến một ngày, tôi được nhận vào một công ty nước ngoài và cơ hội thăng tiến mở ra. Cuộc sống hiện đại và sành điệu cuốn tôi đi đến một nơi rất xa nơi em đang đứng.

Mỗi ngày, tôi vẫn nhận được tin nhắn của em, những tin nhắn yêu thương đến khó chịu. Tôi có cảm giác, em đang bám chặt tôi, em làm cho tôi nghẹt thở vì sự quan tâm thái quá! Tôi thản nhiên không nhắn lại.

Rồi, có một buổi chiều nào đó. Em nhắn tin rằng: “Em bị ốm và rất nhớ anh”

Khi ấy, tôi đang ở Tam Đảo cùng sếp. Tôi nhắn tin cho em vài câu đại loại là cố gắng, khi về tôi sẽ mang quà cho em. Để rồi, sáng hôm sau, tôi về vội vì sếp bị cúm cần người chở đi làm.

Hình ảnh em cứ mờ nhạt dần trong trái tim tôi. Mọi kỉ niệm với tôi lúc ấy về những buổi sáng chở em đi ngắm sương và khu chợ sớm, buổi chiều ngồi bên nhau nói về bình minh và những đêm ngào ngạt hương hoa sữa chỉ còn là những thứ phù phiếm tầm thường.

Tôi bảo em: “Đã là đàn ông thì phải thật nhiều tiền và thật đào hoa”.

Tôi kể cho em nghe về việc đám đồng nghiệp nữ xinh đẹp trầm trồ khen tôi thế nào. Về cuộc ganh đua của họ để được tôi chở đi ăn sinh nhật sếp. Tôi nói những lời ấy khi em ốm liệt giường... Tôi đưa cho em một số tiền và nói sẽ trở lại sớm. Thực sự, lúc ấy, tôi không nhớ khuôn mặt và thân hình em như thế nào.

Có quá nhiều thứ đang bốc lửa trong đầu tôi. Ý nghĩ về căn nhà trong mơ, xe xịn và những lời trầm trồ của biết bao kẻ dưới chân làm tôi quay cuồng.

Em đã khóc khi tôi đang say sưa kể. Em khóc nghe nức nở và não ruột quá! Em bảo: “Anh thay đổi thực sự rồi...”.

Lúc ấy, tôi mong em nói lời chia tay biết mấy. Nhưng em không làm thế. Tôi muốn được giải thoát và cũng sợ sẽ là tàn nhẫn quá nếu tôi nói chia tay.

Em, thân hình tàn tạ, tâm hồn yếu đuối cần được che chở. Bàn tay gầy guộc và đôi mắt đờ đẫn: “Em sẽ không sống được nếu chúng mình chia tay”.

Tôi không biết trả lời sao. Tôi vẫn âm thầm hẹn hò với vài cô gái khác.

Có hôm em bất chợt đến khi tôi đang tổ chức sinh nhật cùng một người tình, ánh đèn lung linh và rượu vang, bánh sinh nhật, những nụ hôn ngây ngất.

Em òa khóc và bỏ chạy. Ngoài trời, tôi nghe mưa tầm tã, gió lạnh thấu xương.

Đêm ấy, tôi nhận được một tin nhắn: “Mình chia tay, anh nhé!”.

Tôi không nhắn lại. Nhìn người đẹp đang nằm trong lòng mà trái tim tôi dấy lên một niềm chua chát. Tôi cứ day dứt hỏi mình: “Có phải tôi đã hết yêu em?”.

Từ ngày ấy, không bao giờ em nhắn tin cho tôi nữa.

Sáng nay, một buổi sáng mệt mỏi. Tôi lê người tới công ty sau những chán chường vì bao cuộc tình chóng vánh. Các người đẹp đều rời xa tôi để đến một bến bờ khác, những đại gia khác. Tôi bỗng nhận ra, chưa bao giờ họ yêu tôi cả.

Và cũng buổi sáng hôm nay, tôi gặp em. Thoạt đầu, tôi không nhận ra chính em, người tôi yêu và bên tôi suốt 3 năm trời đằng đẵng.

Em mặc một chiếc váy xanh dịu dàng, làn tóc mềm mại lả lướt. Em bước xuống cùng sếp tôi nhẹ nhàng và tự tin như vừa bước ra từ một thế giới khác.

Tôi đắm đuối nhìn em. Bất giác định gọi, nhưng chợt hiểu ra rằng: Em đã không còn thuộc về tôi nữa.

Em cười, nụ cười thật rạng rỡ. Em bảo với sếp, chúng tôi là bạn và đồng hương thân thiết. Và em mời tôi cafe để cảm ơn.

Gió thổi làm bay tóc em. Tôi muốn vuốt ve mái tóc ấy quá.

- “Anh khóc à? Lau nước mắt đi anh”

Truyện ngắn : xin lỗi anh nghèo cực hay

Truyện ngắn: XIN LỖI ... ANH NGHÈO

"Xin lỗi…cô có làm sao không???

Vừa nói chàng trai vừa đỡ cô dậy.

"không sao mà anh…lỗi cũng do em đi không chú ý ..làm đổ hết đồ của anh rùi"

..chàng trai nhẹ lau mồ hôi trên chán…thở phào…ban đầu anh rất sợ là cô sẽ làm to chuyện

Bởi lẽ một những tiểu thư sang trọng kiêu kì luôn đi liền với chữ kiêu kì đỏng đảnh.

Nhưng những suy nghĩ của anh với hoàn cảnh diễn ra hoàn toàn trái ngược nhau..

Chỉ cho cô gái 1 chỗ ngồi….anh nhanh chóng quay lại dọn dẹp số cốc chén đồ uống vừa làm đổ rơi vãi trên nền nhà…với ánh mắt khó chịu của tay quản lý đang nhìn anh từ phía sau…

Thu dọn đống đổ vỡ xong..anh nhanh chóng quay lại bắt nhịp với công việc của mình…

.Đặt cốc nước trắng xuống..anh chưa kịp hỏi cô gái dùng đồ uống gì thì cô gái đã lên tiếng:

"-xin lỗi anh vì em chuyện vừa rồi anh ghi luôn số đồ uống vừa bị đổ vào hóa đơn cho em nhé"

..Anh không nói gì lẳng lặng ghi chép rùi quay vào quầy đợi lấy đồ uống cho cô gái..bỏ lại cái ánh mắt dõi theo nhìn anh của cô gái..có lẽ cô gái đã cảm thấy mến anh ngay từ cái chạm mặt đầu tiên.

..Suốt khoảng thời gian ngồi …cô chỉ chăm chú nhìn theo chàng trai…có một cái gì đó từ anh

Làm cô bị cuốn hút…một cảm xúc khó tả..liệu đó có phải là tình yêu..

..Chỉ đến khi cô bị giật mình bởi cú điện thoại…Cô đứng dậy lấy ví thanh toán và ghi ghi cái gì

Đó ra mẩu giấy rùi kẹp cùng số tiền và ra hiệu cho chàng trai ra thanh toán…rùi bước ra cửa.. ...Nguồn : vnmon.com ...nhưng ko quên ngoái lại xem chàng trai có cầm mẩu giấy mà cô viết không….

Chàng trai bước tới dọn đồ uống và lấy tiền thanh toán trên bàn..và khẽ mở mẩu giấy cô viết để

Với lời nhắn:" mình làm quen nhé…số đt của em đây nt cho em nhé"

Chàng trai không tỏ vẻ gì vui mừng "Chắc có gì hiểu lầm ở đây"

Nghĩ vẫn vở thoáng qua.rồi anh tiếp tục công việc của mình….

1 ngày rồi 2 ngày trôi qua ..cô gái đợi mãi vẫn không thấy có số đt hay lời nhắn nào của chàng trai mặc dù danh sách số lạ gọi tới và nhắn tin không ít nhưng đều không phải là của người cô mong muốn…

""hay là anh ta có người yêu rùi nhỉ…??? Hay là kiêu…người như mình chả nhẽ lại ko yêu nổi một người như anh"..

..Cô tiếp tục quay lại quán cà phê cũ …vẫn giữ trong mình nung nấu quyết tâm làm quen với chàng trai ..đã làm trái tim cô rung động

..Bước vào quán..trái tim cô lại rung rinh lên ..vẫn khuôn mặt đấy dáng người đấy…nhưng anh

Ít cười…khuôn mặt luôn mang 1 vẻ lạnh lùng…

..Đồ uống của cô vẫn như mọi lần…..uống và chỉ ngồi dõi theo từng hành động của chàng trai...

Cô chỉ đỏ mặt e ấp mỗi khi bất chợt bắt gặp ánh mắt chàng trai nhìn về phía cô…

Lần này thanh toán cô không đứng dậy và để lại tiền như lần trước …cô ra hiệu cho anh tới thanh toán…và mỉm cười khẽ nói với anh

"Tiền này là dành cho nhà hàng,,còn mẩu giấy này là dành cho anh"

Chàng trai vừa cầm lấy tiền và mẩu giấy thì cô gái vội vàng bước nhanh ra cửa để cố che đi.sự ngượng ngùng của mình… ...Nguồn : vnmon.com ...và tiếp tục chờ đợi những tn hay những cuộc gọi của chàng trai…

Vẫn những tin nhắn những cuộc gọi điện..cô đọc từng tin nhắn nghe từng cuộc gọi..nhưng ko có số đt nào liên quan tới anh..cô tỏ ra vẻ bực tức…nản chí…suy nghĩ trong cô giờ thiên về anh có người iêu hơn là kiêu lạnh lùng..bởi nhìn cách nói chuyện dáng vẻ của a rất thân thiện dù bề ngoài tương đối lạnh lùng vô cảm…

"Lần cuối nhé.quyết định như vậy đi " tự nhủ với lòng mình cô quyết định sẽ cố làm quen với Anh lần thứ 3…lần này cô sẽ thử nói chuyện trực tiếp xem sao ..

Kết thúc ca làm việc của mình chàng trai dắt xe ra cửa toan đạp về nhà thì có tiếng gọi phía sau

Anh quay lại thì đó là cô gái mà lần trước va phải anh và để lại những mẩu giấy cho anh….

Anh luống cuống nói:"Mời cô vào trong dùng đồ…nhà hàng vẫn đang trong giờ mờ cửa"

"Không! Hnay em không uống nước..em chỉ định hỏi anh cái này thôi…"

Chàng trai gãi đầu:"Có chuyện gì vậy cô"

"Em trẻ hơn anh mà..đừng gọi em là cô ..trông em già lắm à…cứ gọi là em thôi"

"Anh rảnh không mình kiếm quán nào nói chuyện nhé"

"ừm thế cũng được" chàng trai gật đầu rùi leo lên xe đạp trước…trong khi cô gái đang nổ máy

Chiếc xe ga đắt tiền đi theo..

Chàng trai dừng lại ở một quán nước mía ven đường..rồi hỏi cô gái

"Mình uống nước ở đây được không ?"

Cô gái tỏ vẻ lưỡng lự..rồi miễn cưỡng bước vào quán..Bởi lẽ người như cô thì những chỗ như này không hợp có lẽ đây cũng là lần đầu với 1 tiểu thư như cô…

"Lúc nãy cô bảo có điều gì muốn nói phải không??"

-"Đấy lại cô…anh cứ gọi em là em thôi….Em định hỏi là mấy mẩu giấy em để lại anh có đọc k?

"À…à….có tôi…à quên anh có đọc được.."

"-thế à…..mà sao a ko nt cho em…em chỉ muốn làm quen thôi mà..không có ý gì đâu..nếu sợ người yêu anh giận thì thôi ko sao đâu "

"..ko..ko phải vậy…tại anh không quen được những người sang trọng xinh đẹp như em làm quen mà chứ anh ko có ý gì đâu"

"-Làm quen thôi mà..đâu có gì quan trọng đâu anh…..vậy anh đọc số đi em lưu được không?"

Chàng trai tỏ vẻ luống cuống..anh ấp úng mãi ko nói lên được lời

"-Sao vậy anh….ko thể cho e số được à??

"ko phải vậy..tại a..n..h…

"-Sao vậy a cứ nói đừng ngại.."

"..à ..anh không dùng điện thoại…"

Cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên..bởi thời đại như này…thì có điện thoại để sử dụng đâu phải là khó.

Chàng trai ko nói gì…..lẳng lặng đứng dậy…ra thanh toán..tiền nước…Rồi quay lại nói với Cô gái.

"ANh có việc bận lên anh về trước nhé..!’

Dứt lời chàng trai lên xe đạp đạp đi lao nhanh vào khoảng tối trên đường…

Hôm sau …tan ca chàng trai lại bắt cô gái đứng trước cửa quán…và lại là lời mời đi uống nước

Anh cảm thấy rất ngạc nhiên bởi địa điểm mà cô rủ anh tới lại là những quán nước ven đường

.Những cuộc nói chuyện ban đầu rất bỡ ngỡ lạc lõng..bởi anh ko biết bắt đầu những câu chuyện như nào để kể cho một người như cô nghe…Người bắt đầu mọi chuyện luôn là cô anh chỉ là người ngồi đó và tiếp những câu chuyện của cô…

Kết thúc buổi nói chuyện..cô gái chìa ra trước mặt anh 1 chiếc điện thoại và nói:

"-Anh nhận nhé…coi như là món quà làm quen"

..chàng trai chưa kịp làm gì thì cô gái đi vội ra xe và ngoái lại nói với anh:"

"-Em lưu số em trong đấy rồi nhé..có gì gọi điện nt cho em nhé"..

[indent] Về đến nhà..cô lấy máy bấm gọi vào số của anh…nhưng không có ai nhấc máy ….2 cuộc rồi 10 cuộc liền không thấy có tín hiệu trả lời..cô bắt đầu nt..và đợi nhưng cũng khá lâu ko thấy có tín hiệu…cô nghĩ ngợi những điều lan man vu vơ…cô ngủ thiếp đi lúc nào ko hay…chỉ đến khi bị đánh thức bằng tn từ chàng trai…tin nhắn anh gửi đến cách tin nhắn cô gửi cũng khá lâu..với nội dung hết sức ngố.

"Xin loi em nhe…tai a ko quen dung dt len thao tac cham..gui tin cho em hoi lau"

Cô chỉ biết cười thầm và bắt đầu những dòng tin phản hồi cho anh….

Những ngày sau đó tiếp tục là những cuộc đi chơi..việc chọn địa điểm được giao cho các chàng trai..cố yêu cầu anh đưa cô đi các quán ven đường mà anh hay lui tới..cứ mỗi lần đi chơi như thế..họ thêm hiểu nhau hơn..và có những tình cảm đặc biệt dành cho nhau.mỗi cuộc đi chơi đấy..cô đều chuẩn bị một món quà cho anh…anh cảm thấy rất ngại..anh tỏ vẻ không thích..anh không muốn bị hiểu nhầm là kẻ lợi dụng người khác… ...Nguồn : vnmon.com ...tuy nghèo nhưng anh có lòng tự trọng của mình..nhưng lần nào cũng vậy..sau mỗi lần đi chơi cô toàn ra trước và để lại món quà trên bàn..làm anh ko biết xử lý thế nào…

Mai là sinh nhật cô…Đương nhiên người mà trong danh sách mời được nghĩ tới đầu tiên là chàng trai..

Cô tổ chức bữa tiệc tại một nhà hàng sang trọng ven hồ..vơi rất đông bạn bè và người thân của cô

Sau lời mời của cô anh cảm thấy rất băn khoăn…anh ko dám..mà cũng có thể là không đủ tự tin để đi đến những nơi như vậy..từ chối thì ko được..anh không còn cách nào khác.anh ko biết chuẩn bị món quà nào hợp với cô và phù hợp với điều kiện của anh….món quà cuối cùng anh quyết định chọn là một chú gấu bông màu hồng xinh xắn..được bọc gọn gàng trong một chiếc hộp giấy"

Tối hôm đấy anh xin được nghỉ ở quán nửa ca..anh chỉ đinh đến tặng quà rùi về .những người như anh ở nhưng nơi sang trọng đó không hợp

"Mặc gì bây giờ"

Chàng trai vắt óc suy nghĩ..bới tung đống quần áo cũ kĩ của mình..mong sao có một bộ nào hợp với anh và hơp với buổi tiệc…..thật khó bởi bộ nào cũng đã cũ và ngả màu…cuối cùng anh quyết đinh mặc chiếc áo sơ mi với chiếc quần âu…và leo lên chiếc xe đạp của mình đạp tới bữa tiệc….

Anh cứ tưởng mình đến sớm nhưng có lẽ là muộn hơn so với những người đến sớm.hon..

Anh do dự ko biết có lên vào ko nữa…đang do dự thì điện thoại rung lên..cuộc gọi là của cô ..cô hỏi xem anh đến chưa sao vẫn chưa thấy vào….Cuối cùng anh cũng quyết định sẽ vào… ...Nguồn : vnmon.com ...vào ngồi 1 lúc có khi vào tặng quà rùi sẽ về luôn…Nói rồi…anh đứng lại ngó nghiêng không gian xung quanh để tìm một chỗ để xe

..Anh bắt gặp những lời nói tỏ vẻ xem thường của đám bảo vệ gửi xe:

"-Ở đây không có chỗ để xe đạp đâu…kiếm mấy quán ven đường mà để đi"

..Không nói câu nào anh lặng lẽ dắt xe đi…kiếm 1 quán nước nhỏ ven đường để gửi…

…chàng cảm thấy rùng mình trước cái cánh cửa của nhà hàng..những nới xa xỉ như này anh chưa từng

đặt chân tới..

……….

Bước vào..không gian quả nhiên đẹp đến một cách lạ lùng..sang trọng….

Anh bắt đầu bắt gặp những ánh mắt nhòm ngó…những tiếng bàn tán của đám bạn của cô gái…những cô gái ,chàng trai trông lích thiệp đầu tóc chải chuốt..cùng với những bộ cánh sang trọng ….

Những câu nói lời nó khiến anh cảm thấy rất bức xúc tức tối..nhưng một người như anh sao có thể nói gì ở những nơi như này được..

"Thằng nhà quê kia mà cũng lọt được vào mắt con bạn mình được à..nhìn thô thế cơ mà…chắc thằng này nó lại cho con bé bùa mê thuốc lú gì rồi…thằng này chắc toan đào mỏ đây"

.Trong đầu anh bắt đầu nghĩ đến phương án..quay về..rùi sẽ gửi qua cho cô sau.

…nhưng cô đã tới và xuất hiện trước mặt anh…bước đến gần anh. Thì những câu nói châm biếm xem

thường mới giảm bớt…

"-Sao bây h anh mới đến..anh vào đi bữa tiệc sắp bắt đầu rồi đấy".

Đưa món quà tặng cô gái…anh cảm thấy rất ngại ngùng bởi anh nhìn quanh những món quà của cô rất đắt tiền..toàn những món đồ hiêu có khi phải bằng mấy tháng lương của anh làm thêm ko đủ để mua…

Nhận món quà anh tặng cô gái vui lắm…Cô bắt đầu tuyên bố buổi tiệc cũng đồng nghĩa với những lời xỉa

Xói kinh thường rộ lên…

Một cô gái bạn của cô gái châm chọc:

"Có ai ngửi thấy mùi gì ko???"

Một thằng con trai đầu tóc dựng ngược nói xen vào..

"Có thế mà cũng phải hỏi…mùi của người nghèo chứ còn mùi gì nữa.."

…Lòng tự trọng như bị tổn? thươg..anh cảm thấy khó chiu….

"Tôi nghèo tôi có cách sống của tôi...đừng tưởng giàu mà có thể nói này nói nọ..hãy xem lại mình trước

Khi bắt đầu nói người khác đi…"

..Không gian khán phòng đang ồn ã.bỗng im bặt bới câu nói của anh..
.Không nói gì thêm anh đi vội ra cửa vè rất đường hoàng thoải mái…anh cảm thấy dễ chịu khi nói ra được những lời như thế…

Cô gái không kịp nói gì chạy theo anh…nhưng ra tới cửa thì đã ko thấy bóng anh đâu…buổi tiệc trở lên trầm lắng..bởi 1 lẽ người chủ của buổi tiệc..như người vô hồn ko còn hứng thú vui vẻ như lúc đầu..

Những ngày sau đó cô không liên lạc được với anh..điện thoại luôn trong tình trạng tắt máy..tìm đến nơi anh làm thì quản lý nói anh đã xin nghỉ từ tối hôm anh xin nghỉ nữa buổi..và chỉ quay lại vào hôm sau gửi 1 chiếc hộp cho cô với một mẩu giấy nhỏ.

"Những gì không thuộc về anh..thì nó sẽ không dành cho anh"
Cô khẽ mở nắp chiếc hộp giấy và cảm thấy buồn….muốn khóc….

"Hay thì phải like mai mới post típ hì hì" Ai mún đọc truyện ma thì đợi tới khuya khuya nhé, lúc đó đọc mới hay, Ad chúc mọi người có 1 buổi tối vui vẻ !

Những món quà…cô tặng anh trước đây…a chưa từng bóc..chúng ra…những món quà nhìn vẫn mới nguyên như khi cô tặng…trong đó còn kèm theo chiếc điện thoại món quà cô tặng anh trong buổi đầu làm quen….

Mở máy…mắt cô dưng dưng…rồi cô khóc…trong điện thoại..chỉ có duy nhất những dòng tin nhắn của cô và anh gửi cho nhau…danh bạ cũng chỉ có đúng số của cô……những tin nhắn nháp anh chưa kịp xóa…

"Tai sao em lai lam quen voi mot nguoi nhu anh nhi…duoc noi chuyen voi em anh vui lam..quang thoi gian vua qua..doi voi anh la nhung ki niem ko bao h quen…co le anh da co tinh cam voi em roi..khong biet co phai la thick ko..chac k phai dau anh nghi la anh da yeu"

Đó là tin nhắn..được soạn 1 ngày trước sinh nhật của cô…….Nhưng có lẽ tin nhắn cuối cùng đó không bao h gửi được đi.....bởi 1 lẽ anh nghèo

Truyện ngắn : cô gái mà tôi yêu

iểu Vũ học chung trường đại học với tôi, thua tôi hai lớp, và tất nhiên chúng tôi quen nhau ở giảng đường, nhưng đó không phải là nơi đầu tiên tôi gặp cô ấy...
 Tiểu Vũ học chung trường đại học với tôi, thua tôi hai lớp, và tất nhiên chúng tôi quen nhau ở giảng đường, nhưng đó không phải là nơi đầu tiên tôi gặp cô ấy...
 
Thời tiết Sài Gòn khó chịu hơn tôi tưởng, tôi nhận ra điều đó từ khi tôi có thể tự do đi bất cứ ngõ ngách nào trong cái thành phố tám triệu dân này và cũng là khi trải qua đủ thứ mùi vị cảm xúc để thấy mưa lãng xẹt nhiều hơn là lãng mạn. Tôi không còn đủ sức đạp xe chở bạn gái dưới mưa hay dầm mưa trước cửa nhà để gửi một lời xin lỗi. Tất nhiên là giờ tôi đi xe máy, nhanh hơn và đỡ tốn sức hơn, còn Sài Gòn chỉ mưa nặng hạt và đầy axit, thế nên việc hạn chế đụng mặt với những đứa con ẩm ướt của thời tiết là một sự lựa chọn sáng suốt.
 
Đó là những điều tôi nghĩ trước kia, khi mà công việc và học tập bài trừ hoàn toàn những trận mưa xối xả bất ngờ làm chậm mất thời gian. Tôi hiện giờ đang yêu một cô gái của mưa, và cũng dễ hiểu thôi nếu tôi cũng yêu mưa nốt.
 
Cô gái mà tôi yêu có cái tên làm tôi nhớ đến mấy bộ phim đài loan dài tập mà mẹ tôi hay xem - Tiểu Vũ. Tiểu Vũ học chung trường đại học với tôi, thua tôi hai lớp, và tất nhiên chúng tôi quen nhau ở giảng đường, nhưng đó không phải là nơi đầu tiên tôi gặp cô ấy. Lần đầu tiên tôi gặp Tiểu Vũ rất kì lạ, mà như tôi thường nhớ đến thì nó giống như có hồn ma thiên liêng nào đó cố tình sắp đặt.
 
Tối thứ bảy tôi thường có thói quen chạy xe ngắm đường phố. Dừng đèn đỏ ở một ngã tư gần trung tâm, vẫn còn hơn ba mươi giây, tôi ngán ngẩm nhìn xung quanh. Chiếc taxi dừng bên cạnh đột ngột hạ kính xe, theo phản xạ tôi bất giác quay sang. Trong xe là một cô gái còn rất trẻ, gương mặt đáng yêu kiểu trẻ con, đôi mắt sáng long lanh và…cô ấy đang khóc. Không khóc ngất như trên phim ảnh, không lặng lẽ ém nhẹm như tôi thường thấy khi người ta cố tỏ ra mạnh mẽ, đơn giản là để nước mắt tự do, không đưa đẩy, không che giấu, dường như bên trong cũng đau đớn không kém, chỉ nhìn thấy thôi cũng như có ai bóp nghẹn tim mình rồi. Cô ấy đưa mắt xa xăm chẳng để ý đến tên ngốc như tôi, nhưng như có một ma lực nào đó khiến tôi không thể nào rời mắt. Tuy chẳng liên quan gì đến mình nhưng không hiểu sao hình ảnh ấy cứ bám lấy tôi suốt chặn đường về, cả khi tình cờ gặp Tiểu Vũ ở trường, tôi vẫn cứ tưởng là do mình nghĩ nhiều nên hoang tưởng.
 
Từ những đường nét trên gương mặt đến đôi mắt biết nói, tất cả đều giống như lần đầu gặp mặt, ngoại trừ một điều là Tiểu Vũ không khóc. Từ ngày tôi cố tình đến làm quen với Tiểu Vũ đã hơn nửa năm, chúng tôi cũng khá thân thiết, thế nhưng chưa một lần tôi thấy cô ấy khóc. Đôi khi tôi cảm thấy khâm phục Tiểu Vũ, cô gái bé nhỏ này, luôn trông có vẻ mỏng manh này lại vô cùng kiên cường và mạnh mẽ. Càng tiếp xúc nhiều với Tiểu Vũ, càng hiểu cô ấy, tôi lại càng hay nhớ về tối hôm đó – lần duy nhất tôi thấy cô ấy rơi nước mắt. Điều gì đã khiến Tiểu Vũ đau lòng đến vậy? Tại sao tôi chưa một lần nghe nhắc đến?
 
Có một thứ dù cố gắng thế nào tôi vẫn không thể chạm đến, thậm chí không hề định hình dù là mơ hồ, đó là quá khứ của Tiểu Vũ. Tất nhiên không phải kiểu sơ yếu lí lịch, đơn giản là những thứ cô ấy từng trải qua, tuổi thơ, những nơi cô ấy từng đến, những việc cô ấy từng làm. Chưa bao giờ Tiểu Vũ nói những câu đại loại như “em đã từng...”. Mọi thứ cứ như mới bắt đầu, giống như Tiểu Vũ vừa được sinh ra không lâu trước khi gặp tôi vậy. Nếu nói về Tiểu Vũ, chắc hẳn mọi người xung quanh sẽ hết lời khen ngợi về sự hòa đồng, lạc quan và vui vẻ, thế nhưng đôi lúc nhìn vào mắt cô ấy, tôi vẫn thấy thẳm sâu có một điều gì đó rất buồn bã. 
 
- Này! Anh làm gì mà ngẩn người ra thế?
 
Tiểu Vũ đánh nhẹ lên vai làm tôi hơi giật mình. Chúng tôi đang ở Lila, một tiệm cà phê nhỏ với cách bày trí cổ điển, gam màu vàng nâu ấm cúng. Cô gái nhỏ mang tên mưa còn mê tít tủ bánh ngọt với vô vàn loại bánh bắt mắt. Chúng tôi đến đây vào mỗi chiều thứ sáu. Thường thì mỗi người tự đến rồi cả hai cùng về. Đôi khi tôi thấy thế cũng hay, đến trước đến sau đôi lúc không quan trọng. Giống như cuộc sống vậy, mỗi người khởi đầu ở những đoạn khác nhau, bằng những cách khác nhau, nhưng nếu được cùng nhau đi đến hết chặn đường về, đó mới là hạnh phúc. “Đầu tiên” lắm lúc không quan trọng bằng “cuối cùng”:
 
-Xin lỗi hôm nay em học bù tiết cuối.
 
- Anh đâu có đợi em, cần gì phải xin lỗi. Anh cố tình đến sớm thôi – mặt tôi tỏ vẻ giận dỗi.
 
- Eo…giận lẫy em à, hôm nay em mời, được chưa?
 
- Duyệt! Anh đợi mỗi câu đó. Anh đi lấy bánh, như cũ nhá!
 
Tiểu Vũ bật cười, tôi thích những lúc như thế này. Tiểu Vũ cười, nụ cười tự nhiên đúng chất, không ngượng ngạo chấp vá như mỗi ngày.
 
- Tiramisu và trà sữa nóng cho em.
 
- Sao lại là trà sữa nóng? Em uống lạnh mà!
 
- Dạo này thời tiết thất thường, đồ uống lạnh không tốt cho cổ họng của em đâu. Viêm họng nghe thì dễ thương chứ phề nề thanh quản thì nghe hết vui.
 
- Ây da...anh đừng lôi cái từ chuyên môn ấy ra mà dọa em.
Tiểu Vũ nhấm nháp bữa trà chiều của mình với vẻ dửng dưng khó hiểu, những lúc thế này tôi chẳng thể đoán được cô ấy nghĩ gì. Trời đổ mưa, Tiểu Vũ chép miệng:
 
- Lại mưa...
 
- Mưa lãng mạn mà! – tôi vô tình nói một câu mà bản thân cũng chẳng biết có đúng không. 
 
- Em không thích mưa. - Tiểu Vũ nói một câu cụt ngủn, thay vì tôi nên cám ơn trời vì có người giống mình thì tôi
lại cảm thấy bất an:
 
- Sao thế? Con gái không phải rất thích ngắm mưa sao? Không thì dạo dưới mưa như phim Hàn Quốc ấy!
Tiểu Vũ im lặng, tôi biết mình không nên tiếp tục chủ đề thời tiết này vì tôi chẳng biết nói gì còn cô ấy có vẻ không muốn nhắc đến.
 
- Em còn nhớ nguồn gốc của Tiramisu không?
 
- Ummmm… anh từng bảo chiếc bánh này bắt nguồn từ Ý, còn chi tiết thế nào em không biết.
 
- Ngày xưa có một người vợ tiễn chồng ra trận, vì gia đình nghèo không có gì để chồng mang theo để nhớ về quê nhà nên người vợ đã lấy vội những mẩu bánh mì vụn nhúng vào cà phê đã nguội. Chính vị cà phê đậm đà của Ý cùng bánh mì thơm hương lúa mạch đã hòa quyện vươn mãi trên khăn tay của người lính xa nhà. Thật ra tiramisu tiếng Ý có nghĩa là “hãy nhớ về em”.
 
-Quoa…thì ra chiếc bánh nhỏ xíu này lại có ý nghĩa vậy! Hay thật đấy!
 
-Hì…chỉ có em là không biết thôi.
 
- Gì chứ! Đừng có tỏ vẻ hiểu biết nhá! Bánh này em ăn một mình.
 
-Ơ hay, cô nhóc này…
Thời gian tôi bên Tiểu Vũ cứ trôi qua yên bình như thế, tôi bắt đầu dần quên đi suy nghĩ tìm hiểu về quá khứ. Tôi dỗ dành mình rằng bên Tiểu Vũ thế này đã là quá đủ, đến một lúc nào đó cô ấy sẽ chấp nhận tôi. Cho đến một ngày tôi vô tình biết được Thuyên- bạn cũ của Tiểu Vũ lại là bạn gái của Tuấn- thằng bạn chí cốt của tôi, cái sự tò mò trong tôi lại trỗi dậy mãnh liệt, tôi muốn Tiểu Vũ thoát khỏi vòng lẩn quẩn của quá khứ, tôi muốn cô ấy thật sự sống cho hiện tại. Dùng mọi cách nhờ vả, năn nỉ, thậm chí dụ dỗ thằng bạn thân, cuối cùng nó cũng chịu giúp tôi hỏi thăm. Hai ngày sau nó đưa tôi một mảnh giấy trên đó có ghi 1 đường link:
 
-Thuyên bảo là mày nên tự tìm hiểu thì tốt hơn.
 
Đó là link blog của Tiểu Vũ, một cái tên hơi khác tên cô ấy thường dùng trên mạng và khá ít bạn, có vẻ không nhiều người biết blog này, tôi cũng chưa từng nghe Tiểu Vũ nói đến, bài viết cuối cùng cũng cách đây hơn 6 tháng.
 
Ngày…tháng…năm…
 
Hôm nay em vào facebook của anh, hình chúng ta chụp chung vẫn còn, anh cười em cười…thật hạnh phúc.
Em ở trong phòng 1 tuần rồi, mẹ bảo với ba rằng nên tìm cách nếu không em sẽ bị trầm cảm mất. Là mẹ không hiểu thôi, em từng hứa với anh dù có anh bên cạnh hay không em vẫn sẽ luôn mạnh mẽ. Chỉ đơn giản là vì em không muốn bước ra ngoài kia, nơi mà mọi người cứ cố đổ vào đầu em rằng anh không còn ở đây nữa. Anh vẫn ở đây, em biết, anh vẫn bên em, mọi lúc, em biết mà…
 
Ngày…tháng…năm…
 
Anh xa em đã 2 tháng, 2 tháng không có anh mọi thứ vẫn diễn ra như mọi khi, chỉ là không có anh, ừ…chỉ là không có anh…
 
Em đứng trên ban công nhìn mưa rơi lóc cóc trên nền sân, mặc cho mưa thốc vào mặt rát buốt. Em thích cái cảm giác từng hạt mưa li ti nghịch ngợm đụng phải em. Nhớ cái hôm em ương bướng đòi trèo lên cây để anh chụp hình làm trật cả chân, anh phải cõng em về trong khi trời lại mưa, cũng may mưa nhỏ thôi, anh về tới nhà em mặt trắng bệt cả, nhìn vừa tội vừa buồn cười…
 
Ngày…tháng…năm…
 
Câu lạc bộ tiếng anh lại tổ chức đi chơi hè như mọi năm. Năm ngoái mọi người đi Nha Trang đúng vào sinh nhật em, hôm đó vừa tắm biển được một lúc thì trời mưa, mọi người mất hứng lên ngồi cả, chỉ có em thích thú bảo vừa được tắm biển, vừa được tắm mưa. Vậy mà anh cũng chiều lòng, cả 1 đoạn biển dài chỉ có em và anh, lại còn cùng em khiêu vũ nữa, 2 đứa quay vòng vòng chẳng ra điệu gì cả…
Năm nay mọi người đi Huế, anh về đi cùng em có được không?
 
Ngày…tháng…năm
 
Hôm nay trú mưa ở con đường quen thuộc bỗng nhiên e bật khóc. Em nhớ đến lần cả hai đứa mắc mưa mà áo mưa thì chỉ có một cái, ấy vậy mà khi thấy cụ già bán vé số co ro trú dưới mái hiên bé tẹo, gió thổi mưa ướt hết cả mảnh áo mỏng, em và anh đồng lòng tặng cái áo mưa lại rồi đội mưa về mà lòng vui như tết…
Em đi đâu tìm một người đáng yêu và hiểu em như anh đây? Đi đâu để trốn hết thẩy những kỉ niệm mà e nhất quyết không muốn quên này đây?
 
Những trang nhật kí, những con chữ cứ cuốn lấy tâm trí tôi. Trong một tít tắt nào đó, tôi bỗng thấy mình như chẳng biết gì về Tiểu Vũ. Tôi hiểu vì sao cô ấy không thích mưa đến vậy, cũng hiểu sao đêm đầu tiên tôi gặp cô ấy lại khóc. Ở ngã tư đó có một người vẽ chân dung trên lề đường, bức tranh vẽ hai người hôm giáng sinh vẫn được Tiểu Vũ cất giữ cẩn thận. Đêm đó cũng là đêm Tiểu Vũ đi qua tất cả những nơi họ từng đến, là đêm cô ấy tự hứa với bản thân sẽ là một con người mới, cũng từ đêm đó tôi nhìn thấy một Tiểu Vũ như bây giờ, vui vẻ và không hề biết khóc, dù rằng đó chỉ cô ấy cố tạo ra.
 
Có một điều tôi thắc mắc, đó là những gì Tiểu Vũ viết trên blog là có vẻ là một cuộc chia tay nhưng còn điều gì đó rất lạ. Là do tôi nhạy cảm quá hay vì phía sau còn gì đó tôi chưa biết?
 
Tôi hẹn gặp Thuyên và Tuấn với mong muốn biết thêm được gì đó. Giống với những gì tôi cảm giác, phía sau quả thật không đơn giản vậy. Bạn trai cũ của Tiểu Vũ tên Huy, đã qua đời trong một tai nạn giao thông hơn một năm trước. Hai người là bạn rồi yêu nhau suốt một thời gian dài, cả hai đều hoàn hảo, gia đình bạn bè đều ủng hộ, có thể nói hai người là cặp đôi đáng mơ ước. Kỉ niệm cả hai có cùng nhau có thể viết thành sách, thế nên việc Tiểu Vũ không chấp nhận được việc đó vốn không khó hiểu.
 
Tôi không có ý định nói cho Tiểu Vũ về việc tôi biết hết tất cả, tôi muốn dùng những kỉ niệm thật vui vẻ để giúp cô ấy quên đi những nỗi đau ở thì quá khứ. Chỉ là vô tình, những gì tôi làm hình như luôn kèm theo sự khó chịu của thời tiết, không âm u thì cũng mưa ủ rủ suốt ngày. 
 
Cuối tuần tôi đưa Tiểu Vũ đến Thủy Mộc, nơi tôi từng làm thêm và cũng là một trong những quán tôi thích nhất tuy nhiên chưa có dịp nào có thể đưa Tiểu Vũ đến. Lúc chúng tôi vừa tới, trên nét mặt của Tiểu Vũ đã có cảm xúc gì đó rất lạ:
 
- Tiểu Vũ, em muốn uống gì?
 
- Gì cũng được anh.
 
Trông Tiểu Vũ có vẻ không để ý đến lời tôi nói, tôi gọi mocha – một loại cà phê quán làm cực ngon – cho cô ấy và cà phê đen truyền thống cho tôi. Tôi cố trấn an mình những biểu hiện của Tiểu Vũ chỉ là do tôi nghĩ nhiều nhưng đến khi đồ uống được mang tới, tôi biết cảm giác của mình không sai:
 
- Em uống thử đi, mocha ở đây ngon nhất đó!
 
- Anh đang làm gì vậy? – ánh mắt Tiểu Vũ xoáy sâu vào tôi khiến tôi hơi lo sợ, câu hỏi khó hiểu càng làm tôi hoang mang
 
- Em nói gì? Anh không hiểu.
 
- Anh đừng giả vờ nữa. Có phải anh điều tra em không? Nào là đi dạo, trú mưa, chụp hình, cả đến đây nữa. Anh muốn gì? Thay thế hết những kỉ niệm của em sao? Em ghét mưa, rất ghét, ghét cả những việc anh cố tình làm nữa.
 
Tôi hơi bất ngờ, nhưng rồi cũng hiểu ra Tiểu Vũ đang nói tới điều gì:
 
- Hình như em hiểu lầm gì đó rồi, anh không có ý định sẽ thay thế hay xóa bỏ điều gì trong em cả. Những lần đó anh đều có những kế hoạch riêng để làm e vui, là do đột nhiên trời mưa đó chứ, anh cũng đâu muốn. Anh đâu điều khiển được thời tiết, em biết đó bây giờ là mùa mưa mà. Còn quán này là…
 
- Thôi được rồi, anh đừng nói nữa. Làm gì có sự trùng hợp nào như thế chứ ?
 
-Anh…! Em không tin anh, anh cũng đành chịu. Em có vẻ hơi mệt rồi, để anh đưa em về, khi nào em bình tĩnh lại mình sẽ nói chuyện.
 
Một tuần sau đó, chúng tôi không liên lạc với nhau. Thứ năm tôi đến nhà Tuấn chơi, nó bảo còn 2 ngày nữa là ngày giỗ của Huy, thế là sáng thứ bảy tôi chạy xe hơn một trăm km đến nghĩa trang vì nó nằm ở tận Vũng Tàu. Tôi đứng trước di ảnh của Huy mà cảm giác như gặp lại một người bạn cũ. Tôi nói rất nhiều, về Tiểu Vũ, về tôi, về quá khứ đã ám ảnh cô ấy như thế nào, về cả việc…mong cậu ấy yên tâm giao Tiểu Vũ lại cho tôi. Tôi quay về Sài Gòn với nhiều cảm xúc đan xen chồng chéo. Còn ba hôm nữa là tôi đi Hà Nội, nghỉ hè rồi nên tôi về thăm họ hàng và cũng muốn xa Sài Gòn với những cơn mưa thất thường một thời gian. Tối về sau chặn đường dài mệt lã cả người, tôi vẫn cố gửi mail cho Tiểu Vũ, báo về chuyến đi Hà Nội vào tuần sau. 
 
Ngày đầu tuần mưa rả rích suốt ngày, không khí ẩm ướt thoảng nhẹ mùi đất, tôi sắp xếp xong đồ đạc rồi tự thưởng mình một tối ở nhà với cà phê ấm nồng và tiếng mưa tí tách bên tai. “Mưa cũng đáng yêu phết!” tôi bật cười với cái ý nghĩ vu vơ trong đầu. Từ ngày tôi yêu Tiểu Vũ, tôi cũng bắt đầu yêu cái vẻ sướt mướt của Sài Gòn, những ngày mưa không làm tôi cáu kỉnh hay bận lòng quá nhiều nữa, có lẽ là trùng hợp hoặc có lẽ…ông trời thích cái kiểu “ghét của nào trời trao của đó” cũng nên. 
 
Tôi thản nhiên để suy nghĩ bay nhảy trong đầu, giống như đất cứ thản nhiên để nước dội ầm ầm lên mình mà không thèm một lời ca cẩm. Chuông cửa reo lên làm tôi giật bắn mình, ai lại đến vào lúc mưa to gió lớn thế này? Tôi suýt mất hồn lần thứ 2 khi thấy người đứng trước cửa là Tiểu Vũ. Chỉ có áo khoác, phần đuôi tóc và giày bị ướt nhưng nhìn cô ấy chẳng khác một chú mèo con đi lạc gặp phải bão:
 
- Sao em lại đến lúc trời mưa thế này? Vào nhà đi, cảm lạnh bây giờ.
 
-...
 
- Ngồi xuống đây! Anh đi ấy khăn.
 
-...
 
- Lau tóc đi, mai bệnh lại khổ. 
 
Tiểu Vũ ngoan ngoãn làm theo những gì tôi bảo, vẫn chưa nói gì về lý do đến đây:
 
- Nước ấm đây nhóc con, uống đi cho đỡ lạnh!
 
- Em không phải nhóc con. 
 
- Hì… chịu lên tiếng rồi à? Nói xem, lý do gì khiến tiểu thư của tôi phải lặn lội băng mưa đến đây?
 
- Em…- Tiểu Vũ đưa tôi một hộp bánh, là tiramisu, vẫn còn hơi ấm.
 
- Xấu thế này chắc là em làm rồi đúng không? 
 
- Vâng, là em làm. Không ăn thì trả em!
 
- Ấy ấy, làm gì nóng thế! Thật ra nhìn kĩ cũng thấy hấp dẫn lắm, chắc là làm lại rất nhiều lần- tôi nghoẻo miệng cười- đội mưa tới nhà anh, lại còn làm bánh, nói anh nghe xem việc gì đang xảy ra đây?
 
- Ummmm… Thật ra một tuần qua em đã suy nghĩ rất nhiều. Em muốn xin lỗi anh về cuộc hẹn lần trước…Đó là quán em và anh Huy thường đến, cả món mocha cũng là anh Huy giới thiệu với em, chủ quán là chị họ của anh ấy, em đã hỏi thăm, không ngờ anh đã từng làm ở đó. Hôm thứ bảy… em đã gặp anh, cũng nghe được những gì anh nói ở đó rồi…
 
Tiểu Vũ đang nói một cách rất khó khăn, từng câu chữ cứ ngắt quãng rời rạc, cảm giác phải đối mặt với thứ gì đó quá quen thuộc thật sự là không dễ dàng. Tôi im lặng, Tiểu Vũ im lặng, không gian ngập tiếng mưa nhưng vẫn không đủ lấp những khoảng lặng nghe rõ được cả nhịp thở của nhau:
 
- Em ổn chứ?
 
- Ùm…Em không sao. Có lẽ anh nói đúng. Những gì đã qua quá hoàn hảo khiến em như người đi lạc ngủ quên trong ấy, không chịu chấp nhận rằng đó chỉ là một thứ ở quá xa. Anh ấy đã đi bao lâu rồi mà em vẫn không thôi sống trong quá khứ. Em biết anh ấy không muốn em như thế này chút nào. Em nghĩ đã đến lúc em sống cho hiện tại, em không muốn mất đi thêm người yêu thương nào của mình nữa. Em biết em không có quyền bảo anh ở lại nhưng…mong anh nhận chiếc bánh này, tiramisu – mong là ở đó anh vẫn nhớ về em, nhớ về Sài Gòn .
 
- Anh rất vui vì em hiểu ra được vấn đề của bản thân nhưng mà này…anh đâu có nói là anh chuyển đi đâu
 
- Ơ… không phải trong mail anh bảo thứ 3 anh đi Hà Nội sao?
 
- Phải , anh đi Hà Nội, nhưng anh đâu nói anh chuyển đi, anh chỉ về thăm gia đình một tuần thôi. Em nghĩ anh bỏ em sao, ngốc quá!
 
- Nhưng mà…! Hứ, làm em cứ tưởng… Em về đây!
Tiểu Vũ giận dỗi đòi bỏ về, trông cô ấy chẳng khác gì trẻ con, vừa đáng yêu vừa buồn cười. Tôi giữ Tiểu Vũ lại rồi ôm cô ấy vào lòng:
 
- Ngốc! em bỏ về ai ăn tiramisu với anh? Bánh em làm chắc khó ăn lắm, em âm mưu để anh đau bụng một mình hả? … Qúa khứ buồn hay vui thì cứ để trôi đi theo đúng bản chất của nó đi, miền kí ức của em anh không có quyền năng chạm vào hay may mắn có mặt, thế nhưng không có nghĩa là anh muốn thay khác hay phá bỏ. Đó là hành trang quý giá nhất của em, là thứ tạo nên em bây giờ. Còn anh, điều anh muốn là làm hiện tại và tương lai của em luôn là những ngày hạnh phúc nhất. Anh đi rồi anh sẽ về, vì anh biết…có người đang đợi anh ở nhà – cơn mưa nhỏ của anh ạ!...
 
Quá khứ là một khoảng thời gian dễ qua, nhưng kỉ niệm lại là thứ khó chối bỏ, in hằn mê mị hiện tại. Bảo rằng lãng quên khi kí ức quả thật là điều bất khả, thế nhưng để ngày cũ trôi đi không sống lại để bám víu hiện tại là điều hoàn toàn có thể. Tình yêu đôi khi là những sự lựa chọn, nên đặt mọi thứ theo đúng nơi vốn nó thuộc về, đừng để những hình hài xưa cũ nhập nhằn với hiện tại, đừng để một lúc nào đó hiện tại sẽ trở thành quá khứ một lần nữa.

Truyện ngắn : hai mươi ngày chạy trốn

Lần cuối cùng tôi chấp nhận ngồi cạnh anh với tư cách một người yêu.Ngày xưa tôi nói thế để bạn có thể hình dung được tình yêu chúng tôi trao nhau đã được một khoãng thời gian không thể nói quên là quên được.
Lần cuối cùng tôi chấp nhận ngồi cạnh anh với tư cách một người yêu.Ngày xưa tôi nói thế để bạn có thể hình dung được tình yêu chúng tôi trao nhau đã được một khoãng thời gian không thể nói quên là quên được.Tuấn ngồi cạnh tôi,tôi tựa vào bờ vai rộng và vững chắc của anh.Bao lâu qua rất nhiều lần chúng tôi ngồi tựa vào nhau như thế này và đây sẻ là lần cuối chăng? Tuấn đưa tay khoác lên vai tôi nồng ấm,tôi cảm nhận được tiếng nất hoặc nhịp thở đại khái là cái gì đó đang rít lên liên hồi làm tim tôi củng sắp tan chảy.Tuấn im lặng sự im lặng làm tôi cảm thấy vừa lo sợ vừa đau đớn.Ngày mai khi bình minh ló dạng tôi sẻ rời khỏi nơi đây và biến thành một kí ức trong Tuấn như một làn khói mờ thế thôi.
-em sẽ đi được bao xa nếu tay em không còn tìm thấy tay anh dẫn lối.Tuấn thì thầm mà không anh nói trong uất nghẹn như thử thách tôi câu nói đó đã ném vào tim tôi một vết nức không lành.Tôi nhẹ nhàng và lại siết chặt tay anh tôi cô tìm ra cho mình một câu trả lời tốt nhất.
-em sẻ đi và dừng lại khi chạm thấy một đôi tay khác ấm hơn tay anh,vững hơn tay anh,và em sẻ nắm chặt hơn tay anh.Em sẻ trân trọng hơn tay anh
……
Chiếc lá úa tàn rời cành đáp xuống mặt đất.Một hạt sương vướng vào vai tôi hoặc là nước mắt của Tuấn đêm qua.Tôi nhủ mình rằng “Tuấn sẻ quên tôi vội vàng để lúc đó nơi thiên đàng tôi sẻ tự cho phép mình bắt đầu cuộc sống mới”.Tôi thầm cám ơn chiếc nón len màu tím của Tuấn.Tôi không hiểu vì sao mình lại thích cái màu buồn như màu tím,màu của chiếc nón len tôi đang đội để cố giấu đi những sợi tóc ít dần qua năm tháng.Tôi hiểu thời gian của tôi đang ít dần một cách vội vã.Tuấn sẽ cứ ngỡ rằng tôi du học nhưng anh không biết được ở đâu đó tôi đang oằn lên đau nhói vì căn bệnh quái ác.
……
Ngày thứ nhất !
“em sẽ đi được bao xa nếu tay em không còn tìm thấy tay anh dẫn lối” tôi bắt đầu co người sụt sịt vào chiếc chăn trắn sẻ trùm kín đầu tôi vào một ngày nào đó.Tôi dần nhận ra sự chính xác về độ ảnh hưởng của câu nói đó.Tôi sẻ đi được bao xa,đến khi chết ư,thật tồi tệ.Mẹ mang những cành hoa hồng trắng cắm vào chiếc lọ thủy tinh.Tôi biết mẹ sẻ chẳng bao giờ tự mua hoa nhất là hoa hồng trắng lạnh lùng và tẻ nhạt.Nhưng tôi không muốn hỏi đơn giản vì tôi chẳng muốn quan tâm đến thứ gì trên thế giớ này khi tôi sắp thành một linh hồn.
Trong căn phòng bệnh tẻ nhạt giữa đất nước Anh xa lạ những con người trái tiếng,ngịch hoàn cảnh khiến tôi cảm thấy càng bất mãn.Những buổi trị liệu dẫu biết sẻ rất khó có kết quả nhưng tôi vẫn cứ tham gia cho mẹ vui lòng.
…….
Ngày thứ hai!
Hoa tuyết ngoài bậu cửa sổ đóng kính cả một tầm nhìn cuối cùng của tôi.Tôi rất thích tuyết ở Việt Nam làm gì có tuyết chứ nhưng bây giờ chúng thật rắc rối và vô nghĩa khi cứ che chắn tầm nhìn của tôi.Mẹ lại mang những cành hoa hồng trắng khác và cắm vào bình mang những đóa hoa vẫn còn tươi của ngày hôm qua treo ngược lên phơi khô.Tôi vẫn thế im lặng và không hỏi gì cả.
Trong tai nghe tôi vang lên giai điệu “dường như quanh đây vẫn còn nguyên đây từng hơi ấm siết lấy tay,rồi anh buông tay lạnh lùng xa em từng lời nói bao xót xa…” nước mắt giàn dụa tuôn ra và lại nghĩ về Tuấn………anh đang làm gì?
…………
Ngày thứ hai mươi!
Tuyết ngoài cửa cứ thay nhau rơi xuống,mái tóc của tôi củng dần còn vài sợi.Mẹ không cho tôi soi gương và tôi củng hiểu trông tôi bây giờ chắc giống như một con quỷ xấu xí.Tôi lại thấy mẹ mang những cành hoa hồng trắng cắm vào bình và những cành hoa khô ngày càng tăng thêm.Đợi mẹ ra khỏi phòng tôi mới bước đến nắm lấy một cành hoa và bước nhanh về phía cửa sổ.Bổng dưng tôi vung tay đẩy mạnh cánh cửa sổ những tảng tuyết đóng băng vung ra tôi nhìn xuống dưới.Nhìn thấy những con người đang ngồi nói chuyện với nhau trên chiếc xe lăn,nhìn thấy những chiếc xe cứu thương vội đưa một ai đó thân thể đầy máu me vào viện,nhìn thấy một nụ cười của một đứa bé súng hết răng.Chợt nhận ra cuộc đời này sao mà đáng yêu quá.Thế mà hai mươi ngày qua tôi đã trốn chạy như một con ngốc.
Nghĩ đến những con người ở Việt Nam chắc họ củng đang lo cho tôi.Tôi lấy máy ghi âm ra và bắt đầu thâu “Con xin lỗi dượng người đàn ông không ruột rà máu mủ đã giúp con vượt qua những bài tập mẫu giáo nhưng con luôn kì thị và chưa bao giờ gọi một tiếng cha hay đại khái xem ông là một đấng sinh thành.Em xin lỗi anh người con riêng của cha dượng, người luôn kéo em ra khỏi những đứa trẻ to con cứ ăp hiếp em nhưng chưa bao giờ em gọi anh tiếng anh hai mà cứ nói trổng.Con xin lỗi mẹ những tháng năm qua con đối xữ với mẹ không tốt con xem mẹ như một người đàn bà tồi tệ không cho con một gia đình hạnh phúc.Cháu xin lỗi bác ông cụ già hàng xóm chiều nào củng mang sang cho con một bát cháo hành vì con hay bệnh bạ nhưng chưa bao giờ con nói cám ơn……..” rồi tôi khụy xuống cơn gió mạnh ùa qua làm vỡ chiếc bình hoa hồng trắng…….
……..
Ở Việt Nam Tuấn móc điện thoại ra và gọi cho Hương cô y tá hằng ngày vẫn chăm sóc cho người anh yêu trên một đất nước xa lạ.Anh không trách cô dối lừa anh để âm thầm đợi chờ cái chết.Mà anh mỗi ngày đều đạn nhờ Hương gởi đến cô những bông hoa hồng trắng.Anh gọi mãi nhưng Hương không bắt máy đành nhắn tin “em hảy mang những đóa hồng trắng và tặng cho cô ấy nhé!”.Mười lăm phút sau Hương gọi lại giọng đầy thổn thức “em mang bó hồng trắng trao cho mẹ cô ấy nhưng…..”
“nhưng sao?”
“nhưng cánh cửa sổ được mở tung ra những đóa hồng nằm sóng soài dưới nền và cô ấy chết”
Khoảng khăc đó những mảnh tuyết rơi bên bậu của sổ dần tan có lẽ mùa xuân đã đến.Nhưng lại có một tên con trai đang đóng băng vì lạnh giá.
…….
Bưu phẩm được gửi về cho Tuấn một cuộn ghi âm
“Con xin lỗi dượng người đàn ông không ruột rà máu mủ đã giúp con vượt qua những bài tập mẫu giáo nhưng con luôn kì thị và chưa bao giờ gọi một tiếng cha hay đại khái xem ông là một đấng sinh thành.Em xin lỗi anh người con riêng của cha dượng, người luôn kéo em ra khỏi những đứa trẻ to con cứ ăp hiếp em nhưng chưa bao giờ em gọi anh tiếng anh hai mà cứ nói trổng.Con xin lỗi mẹ những tháng năm qua con đối xữ với mẹ không tốt con xem mẹ như một người đàn bà tồi tệ không cho con một gia đình hạnh phúc.Cháu xin lỗi bác ông cụ già hàng xóm chiều nào củng mang sang cho con một bát cháo hành vì con hay bệnh bạ nhưng chưa bao giờ con nói cám ơn.Em xin lỗi anh người em yêu thương và quý nhất em không dám đối diện với những năm tháng ngắn ngủi còn lại và giờ đây hình như những ngày tháng của em sắp dừng lại em muốn nói rằng đơn giản “em yêu anh”em sẻ đên thiên đường và cho phép mình bắt đầu kiếp sống mới”