Showing posts with label Truyen Cuoi Hay Nhat. Show all posts

Truyện cười cắt tóc miễn phí

Một người dắt đứa bé trạc năm, sáu tuổi bước vào hiệu cắt tóc sang trọng. Ông ta tỏ vẻ vội vàng và bảo người thợ cắt cho ông trước rồi cho thằng bé sau.
 - Nó chờ được mà, ông cắt cho tôi trước đi – ông ta nói.
 
Người thợ làm theo lời. Khi hoàn tất, người khách ra khỏi ghế và cho thằng bé ngồi vào thế chỗ. Ông cáo lỗi phải có việc ra ngoài và sẽ quay lại sau vài phút.
 
Nửa giờ trôi qua. Một giờ trôi qua. Cuối cùng, ông thợ hớt tóc lên tiếng:
 
- Sao bố cháu mãi chưa quay trở lại?
 
- Ông ấy đâu phải bố cháu đâu ạ. Cháu đang chơi ngoài đường thì ông ấy tới bảo: “Đi theo bác, cháu sẽ có một mái tóc miễn phí tuyệt đẹp”.

Truyện cười dằn mặt

Hai người đàn ông nói chuyện với nhau.
 - Đôi khi cơm nguội của nhà này lại là món đặc sản của nhà khác.
 
- Ý ông là sao tôi không hiểu?
 
- Thế ông có thích một người đàn bà ngu ngốc hay không?
 
- Dĩ nhiên là không!
 
- Thế ông có thích một người đàn bà hút thuốc, uống rượu không?
 
- Không!
 
- Thế còn những bà không biết nấu ăn?
 
- Không!
 
- Vậy còn mấy bà dữ như chằn lửa?
 
- Không nốt!
 
- Thế sao ông lại đi ve vãn vợ tôi?

Truyện cười khi con gái là dân IT

Ba cô gái trẻ làm việc cho các công ty máy tính lần lượt lấy chồng.
 Một hôm họ gặp nhau, nói những chuyện trên trời dưới đất, trong đó có một đoạn như sau:
Cô gái thứ nhất hồ hởi khoe: Thật kinh khủng. Đúng là Intel Inside mất điện cũng không cần UPS (bộ lưu điện)!
Cô gái thứ hai: Còn của tớ thì có thể nối mạng bất cứ lúc nào mặc dù đang rất bận. Hơn nữa thoáng một cái là đã có thể chia sẻ tài nguyên bất kể trong tình huống nào. Đúng là dòng Pentium!
 
Cô gái thứ ba: Các cậu thua tớ hết. Của tớ đúng là Athlon 600 MHz! Mọi rào cản không có nghĩa lý gì. Khi sử dụng tớ cảm thấy chóng cả mặt, nhiều lúc thao tác của mình còn không theo kịp nữa!
 
Cô gái thứ nhất: Tớ chẳng ham tốc độ cao quá. Tớ chỉ cần bền bỉ là đạt yêu cầu.
 
Cô gái thứ ba nói tiếp: Có lẽ vậy. Nếu tốc độ quá cao mà phải thay mainboard cho phù hợp thì hỏng hết. Có khi tớ phải tìm cách hạn chế tốc độ.
 
Cô gái thứ hai đưa ra ý kiến: Dễ ợt! Khi truy cập, bạn phải mở hết các ứng dụng ra là tốc độ chậm ngay thôi mà.

Truyện cười bắt nhầm chú rể

 Một viên cảnh sát ra hiệu cho người đàn ông lái xe mô tô dừng lại do anh ta đã vượt quá tốc độ cho phép.
Anh chàng ăn vận rất lịch sự tỏ ra cực kỳ lo lắng: 
- Nhưng thưa ông cảnh sát, hãy cho tôi được giải thích...
- Anh hãy im lặng đi. 
- Viên cảnh sát ngắt lời. 
- Rõ ràng anh đã phạm luật. Tôi sẽ cho anh giải thích khi đã vào nhà giam và chờ tới lúc cảnh sát trưởng trở về.
- Nhưng thưa ông, thực tình là tôi chỉ muốn nói...
- Anh không nghe thấy tôi nói gì sao? Im lặng. Anh sẽ bị tống giam.
Vài giờ sau, viên cảnh sát nhìn người đàn ông ngồi trong phòng giam và nói: 
- May mắn cho anh là cảnh sát trưởng đang ở đám cưới con gái ông ấy. Lúc về, chắc chắn tâm trạng ông ấy sẽ rất tốt.
- Đừng có trông chờ vào điều đó. 
- Người đàn ông lạnh lùng đáp lời. 
- Tôi chính là chú rể trong đám cưới đó đây.

Nhật kí thằng thợ xây lần đầu đi Net



Lần đầu đi in tơ nét
À vâng ! Đúng như thế, đấy là cái lần đầu tiên em biết tới cái thú vui tao nhã mà mấy anh cùng xóm trọ hay bộc bạch vào những tối thứ 7.Rằng thì là tất cả bắt đầu là
em.chính là em ý.Hôm đó sau khi đi chợ về em quyết dành ra 5 nghìn,đã giấu dưới chiếu 3
tháng nay.để nếm thử cái mùi
in tơ nét.Đứng trước hàng in tơ nét em
ngỡ ngàng ko đỗi bàng hoàng
trong trí tưởng tượng cuả em
hàng in tơ nét thật hùng
vĩ.tráng lệ trước cưả dán những
tấm ảnh người thì muá đao,
người thì giơ súng, người thì
há mồm người thì nháy mắt. . .
Ôi ôi thật khó có thể tả đc
những gì em nhìn thấy các bác
àk. Nó đẹp đẹp lắm đẹp éo chịu
đc, trông như nơi tu luyện võ
công cuả các anh hùng trong
mấy cái phim tàu ý.
Sướng ,sướng lắm. Chỉ trong
phút nữa thôi là em đã đc đặt
chân vào nơi thâm sâu cùng
cốc,nơi mà bao nhjêu bí mật
chưa đc khám phá...1 dòng điện
tuôn thằng từ đầu xuống tận
đũng quần em.em run lên bần
bật vì sung sướng. . .đôi mắt em
lờ đờ như mất đi ý chí gjờ đây
em sắp đc chạm tay,đc thoả cái
ước nguyện lớn lao là xài in tơ
nét bảnh như ai.
Bước thật chậm để phê 1 lần.
Em tiến tới trước cửa,dựng chiếc
xe mini iu quý đứt phanh của
mình vào 1 bên
Dòng người lũ lượt ra vào ko
ngớt,có anh đầu dựng tóc đỏ đi
ra vừa đi vừa chửi:
- điz mịa,đã bảo đi nhẹ như tao
mà éo đi. Để nó dùng 46 xiên
sọ...
Ôi quả đúng là bậc anh hùng
chắc anh ấy là đại cao thủ võ
công thâm hậu,cứ nhìn tóc anh
ấy là biết tu luyện mà tóc đổi
màu thế kia chắc cũng bậc
thượng thừa,chắc a ý vừa tỷ thý
với 1 đại cao thủ nào đó có võ
công 46 cao siêu.
Càng nghĩ càng thích "ta sắp
bước vào thế giới cuả những
cao nhân thiên hạ"
Có tiếng nói với ra:
-ĐM thằng mini tàu dựng xe
dịch ra,khoá vào,mất bố ***
chịu trách nhiệm đâu đấy.!
Ngay cả anh trông xe cũng 1
bầu trời tư cách,anh ngồi gác
1 chân đúng dáng cao thủ với
tinh thần nghiã hiệp.Anh ấy
dường như đang toả ánh hào
quang,dưới chân là 1 con chó
xù lông đang nắm thè lưỡi.
Trông giống như mãnh tướng
và chiến thú vậy.
Sau khoá xe cẩn thận em bắt
đầu trải niệm những giây phút
huy hoàng cuả đời mình. Bước
vô cửa, cánh cửa hé lộ ra 1
hành lang dài có đèn nhấp
nháy, khói toả nghi ngút (khói
thuốc lá) 1 cảng tượng như
chốn bồng lai ảo ảo thực thực.
Thú tính trong em trỗi dậy nó
thôi thúc em đi hết hành lang
đó. Trước mặt em là 1 đống
máy móc đen xì (sau này em
biết là máy vi tính) ko thấy đấu
trường, ko thấy các cao nhân tu
luyện đâu cả, à phải rồi bế quan
tu luyện thì ai lại cho nta thấy.
Nta thấy nta xờ mó nhòm ngó,
nhột với lại xấu hổ thì ai mà tu
ai mà luyện,
bỗng sau lưng em phát ra 1
tiếng người nói,làm em giật
thót
-Ê ! Làm gì ở đây nhóc?
Hết hồn con chồn. 1 người cao
to bụng phệ trông như anh em
với Bát Giới,mồm ngậm thuốc
tay phe phẩy quạt, đm tý thì em
tung chưởng, nói thật chứ võ
công em ko tồi, hạng chó mèo
đi lạc vào nhà em.chẳng con
nào thoát khỏi 1 chưởg cuả em
cả, huống chi là lợn, 2 chưởg
thôi.
-Dạ! Hậu bối muốn dùng in tơ
nét xin tiền bối chỉ dẫn hậu bối
ạ!
Mắt ông ta sáng quắc rút điếu
thuốc và nói.
E thấy thực sự là rất sung
sướng lắm khi sắp chạm tay
vào điều ước rồi. Người em phê
ra.chân tay như tê dại. Ngừng
thở lắng tai nge.
-MẤT ĐIỆN RỒI VỀ ĐI NHÓC. Ko
có internet gì hết.
- Trời ơi. .i. .i!
-Về mau! Bố Còn đóng cửa bố
đá cho cái bi giờ.
Đất dưới chân như tách ra. Đôi
chân như muốn khuỵ. Lững
thững bước ra ngoài như
người mất hồn.
- Không. .g. .g !
-Ôi cái đẹt ! xe em đâu rồi,ko
cánh mà bay ư? Xe thân iu mày
đầu rồi?!
(Bốp. .p)
-ĐM Thằng ckó! Ai bảo mày
khoá xe bố mày hả,đcm còn
khoá 4 khoá nữa.
-Ơ. Em khoá xe em mà.
(Bốp. .p)
-Xe mày cái chym,xe bố mày đấy
mở nhanh bố mày về.
Thế đấy mấy bác em lụj cụi mở
khoá xe cho anh ấy. Đm nó.đã
đi thử in tơ nét éo đc còn khoá
nhầm xe nta.em cứ tưởg em
khoá kỹ lắm,ấy nhưg mà cái xe
chê em ngèo nên đi theo nta
rồi. E buồn lắm buồn ghê gớm,
em đi về nhà nằm vật ra,e lại
giấu 5 nghìn xuống dưới chiếu.
Kết thúc 1 ngày vất vả.
Thế đấy xong rồi đấy, hết 1
buổi đầu tiên em đi hàng in tơ
nét đấy đúng là đi 1 ngày đàng
ngu lại càng ngu...thật đáng
nhớ.



Có phải con tôi không?

Một ông lão bệnh nặng sắp lên thiên đàng mà trong lòng còn nghi vấn bèn hỏi bà vợ: - Tôi sắp chết rồi nhưng muốn biết một sự thật là thằng Út có phải là con của tôi không? Bà vợ trả lời: - Ông sắp lên thiên đàng rồi thì tui cũng không giấu làm gì, trong 4 đứa con, chỉ có thằng Út là con ông. Ông lão: !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!