Truyện ngắn anh yêu em khác mọi người

Cuối cùng em đã hiểu ra, dưới vẻ ngoài không quan tâm của anh có một trái tim khó diễn tả bằng lời nói, một trái tim yêu em. Chỉ có điều anh chẳng nói gì -đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Em bảo anh: "Xe đạp của em hỏng rồi, em phải đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới đến nhà ga". Em cứ tưởng là anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: "Sao em không đi taxi? Em có mệt không?" - Thế nhưng anh lại bảo: "Dù sao thì đường cũng gần thôi, và em cũng có dịp để giảm béo". 

Em bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Hôm sau khi ngủ dậy, em thấy trên bàn có chiếc chìa khóa xe đạp của anh và thức ăn bữa sáng thịnh soạn anh đã chuẩn bị sẵn cho em. 

Em bảo anh: "Em muốn đi thăm Osaka và Hà Lan để thưởng thức biển hoa tươi ở đấy". Em cứ tưởng anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: "Em muốn đi đâu cơ? Nào, chúng mình lên kế hoạch nhé. Dù là anh nói vài câu đãi bôi cũng được." - Thế nhưng anh lại bảo: "Thật vô vị, bỏ ra một núi tiền đi thăm những nơi chán ngấy ấy để làm gì nhỉ?".



Em tức lắm, cảm thấy anh không yêu em, không hiểu em. Về sau em thấy các tạp chí du lịch trong nhà mình dù là du lịch trong nước hay ngoài nước, cứ trang nào có giới thiệu về thưởng thức hoa, góc cuối trang ấy đều có vết gấp, trên trang ấy đều có ghi chú của anh. 

Em bảo anh: "Tóc em rụng nhiều quá, thế mà bác sĩ bảo chẳng sao cả. Em thật sợ có ngày em sẽ trở thành một con hói". Em cứ đinh ninh là anh sẽ an ủi em và nói: "Tóc em trông vẫn còn khá nhiều đấy chứ". Nhưng anh lại bảo: "Thế đấy, bây giờ mới biết tóc em rụng lung tung khắp nơi, sàn nhà chỗ nào cũng thấy tóc em, bẩn ơi là bẩn". 

Em thấy đau nhói trong lòng, nghĩ rằng anh chẳng yêu em, chẳng để ý đến em. Về sau, em thấy trên sàn nhà càng ngày càng có ít tóc rụng của mình, em nghĩ là mình hết rụng tóc rồi, vì thế cũng chẳng lo lắng chuyện em sẽ trở thành một con hói nữa. Thế nhưng mấy hôm anh đi công tác vắng, em mới thấy trên sàn nhà có nhiều tóc hơn, trong thùng rác cũng thấy có một đống tóc bọc giấy báo. 



Em bảo anh: "Hôm nay em đi chơi với mấy đứa bạn, tối nay về muộn đấy". Cứ tưởng anh sẽ quan tâm hỏi em: "Đi chơi với ai thế? Đi đường cẩn thận nhé, nhớ gọi điện về nhà, hoặc về sớm một chút,..." đại loại những câu như vậy. Thế nhưng anh lại bảo: "Tùy em, chỉ cần em vui là tốt rồi". 

Em rất bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Đêm hôm ấy em giận dỗi 3 giờ sáng mới về, lúc vào nhà em trông thấy nét mặt buồn ngủ bơ phờ của anh. 

Em bảo anh: "Đây là cái áo khoác em chọn cho anh, mua từ hồi đổi mùa năm ngoái, cất trong tủ đã một năm. Bây giờ mùa đông mới sắp đến, em tặng anh sự ấm áp này". Cứ tưởng anh sẽ xúc động trả lời: "Cảm ơn em yêu của anh. Đây là sự ấm áp trong một mùa và cũng là kỷ niệm khó quên trong suốt đời anh". Thế nhưng anh lại nói: "Chắc là em mua trong dịp các cửa hàng đại hạ giá chứ gì?".

Em bực mình lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau khi đến cuối tháng 5, hết rét, mùa xuân bắt đầu trở về, em vẫn thường xuyên trông thấy anh mặc cái em gọi là áo khoác tình yêu, anh cho là áo hạ giá ấy. Em nghĩ đi nghĩ lại, đếm đi đếm lại mới kinh ngạc nhận thấy là hầu như ngày nào anh cũng mặc cái áo ấy đi làm. 



Em bảo anh: "Em thích ăn món mì nguội của nhà hàng ở góc phố bên kia". Mới đầu em cứ tưởng là anh sẽ nói với em: "Thế thì ngày mai chúng mình cùng đi ăn nhé!" - Thế nhưng anh lại bảo: "Suốt ngày chỉ nghĩ chuyện ăn uống, sao em chẳng nghĩ xem hồi này mình có béo ra không". Em xót xa trong lòng, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Về sau em thấy anh hay mua nhiều loại tương vừng, tương lạc, lọ này hộp nọ, pha hết bát tương này đến bát tương khác cho em ăn. 

Em nghĩ cuối cùng em đã hiểu ra, dưới vẻ ngoài không quan tâm của anh có một trái tim khó diễn tả bằng lời nói, một trái tim yêu em. Thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.

Các nhà triết học nói: "Tình yêu tức là khi bạn biết người ấy không phải là người bạn sùng bái, hơn nữa rõ ràng còn có các khiếm khuyết này nọ, nhưng bạn vẫn cứ chọn người ấy, không vì các khiếm khuyết đó mà chối bỏ toàn bộ con người ấy." Đúng thế, không có một người yêu nào mười phân vẹn mười cả, cũng không có tình cảm nào không có chút tì vết, đó chính là người yêu và tình yêu đích thực. Đến bao giờ ta mới có thể bình tâm suy ngẫm về những lời nói ấy, nghĩ một chút về sự nực cười và ngây thơ của ta năm nào cố công theo đuổi một người tình hoàn mỹ?

Nếu có một người mà trong mắt bạn, người ấy không có khiếm khuyết gì hết, bạn kính sợ người đó nhưng lại khát khao muốn được gần gũi người đó, tình cảm ấy không gọi là "tình yêu" mà gọi là "sùng bái". Khi đã sùng bái thì phải tạo ra một thần tượng, giống như loại tô-tem, một thứ không máu không thịt. Tình yêu không cần thứ đó. Tình yêu là cái rành rành trước mắt có thể lấy tay chạm vào, dùng con tim để lĩnh hội. 

Yêu là khi biết rõ ràng người ấy ăn mặc luộm thuộm mà bạn vẫn bằng lòng cùng người đó xuất hiện trước đám đông; là khi bạn coi khinh nghề buôn bán mà người ấy lại vẫn cứ là một tiểu thương đáng yêu của bạn; là khi bạn vốn có tính quá ưa sạch sẽ mà lại cam chịu rửa hộp cơm nhầy nhụa mỡ hoặc giặt đôi giày thể thao hôi hám của người ấy. 

"Anh (em) không phải là người xuất sắc nhất, nhưng em (anh) chỉ yêu một mình anh (em) mà thôi!".

Truyện tình yêu lỡ hẹn

-------
Linh mỉm cười, bất giác thấy mình hạnh phúc. Tình yêu của cô, dù mong manh nhưng ôm ấp trọn vẹn một mối tình xa. Như vậy, không bao giờ khiến Linh thấy hối tiếc vì đã đợi chờ.

Lần đầu tiên…

Linh vừa tròn mười tám – cái tuổi mộng mơ đẹp đẽ nhất của người thiếu nữ. Linh đã đi trong mưa, chạy trong mưa và khóc cùng với mưa xối xả. Ngày đặc biệt ấy Linh chờ đợi một người – người đặc biệt. Nhưng người ấy không đến, mang bao tủi hờn và tổn thương giẫm đạp chồng chất lên trái tim của cô. Linh buồn đến vụn vỡ, thân hình mảnh mai như tan trong màn mưa màu bạc. Đêm ấy, Linh sốt cao.

- Hôm qua mày đi đâu đấy? Cả đêm tao không thấy mày về!

Thằng bạn cùng phòng hất hàm hỏi.

- Chơi. Mày hỏi làm gì? - Duy đáp, gọn lỏn, tỉnh bơ.

- Cái Linh nó chờ mày, nó gọi cho tao. Tao thấy nó khóc. Mà hình như hôm qua là sinh nhật nó hả? - Thằng bạn lại hỏi tiếp.

Lần này Duy im lặng. Năm phút sau, Duy bỗng nhiên trả lời.

- Lỡ hẹn. Tao đi chơi về muộn. Thấy khuya rồi nên tao không qua.

- Nó ốm đấy! Nghe bảo sốt cao.

Thằng bạn nói nốt vài từ cuối cùng rồi ngán ngẩm đi ra phía ngoài cửa, đóng “sập” một cái bỏ lại Duy với những bóng nước nhòe trên mắt. Tự nhiên Duy thấy cổ họng đắng và gò má mình ươn ướt. Duy tự nhìn mình trong cái gương nhỏ treo lủng lăng trên tường của căn nhà cấp bốn xập xệ.

- Thằng đểu!

Duy cười nụ cười nửa miệng mỉa mai. Rồi anh gục xuống giường, khóc rấm rứt.

Lần thứ hai…

Linh tròn hai mươi tuổi, cái tuổi thôi bồng bột và bớt trẻ con. Ở tuổi này, hầu hết những người con gái cho mình nhiều quyền lựa chọn. Nhưng Linh vẫn chỉ chọn một người – là Duy.

Những năm tháng hai người bên cạnh nhau không ngắn, cũng chẳng quá dài. Nhưng Linh tin vào trực giác của mình, rằng cô đã tìm được một người đàn ông tốt. Người ấy nhất định sẽ làm cho Linh hạnh phúc. Với người con gái, chỉ cần hạnh phúc bên cạnh người mình yêu thôi là mãn nguyện lắm rồi.

Nhưng…

Hạnh phúc thì bao nhiêu mới vừa, bao giờ mới đủ?

Linh không cân, đo, đong, đếm được, càng không thể cầm nắm thành hình thành khối.

Thế nên… Linh lơ ngơ giữa đi và ở, giữa được và mất. Khi ấy, Duy làm Linh vụn vỡ lần thứ hai…

- Hôm qua anh đi đâu thế?

Cô hỏi nhỏ khi đang nằm gọn trong vòng tay của Duy.

- Chơi. Sao?

Duy uể oải đáp.

- Hôm qua… sinh nhật em. Em chờ nhưng không thấy anh đến.

Linh bẽn lẽn, đôi bàn tay trắng ngần, nhỏ xíu vặn vẹo vào nhau như sợ sệt.

- Bận. Chúc mừng sinh nhật.

Duy hờ hững. Đặt một cái hôn nhẹ lên gò má Linh. Nơi ấy, những giọt tròn đang lăn, đôi mắt hoe đỏ, rèm mi đẫm nước. Nhưng Linh khóc một cách trật tự và ngoan ngoãn. Linh thậm chí còn không dám nấc.

- Về đi, anh phải đi bây giờ!

Duy buông lơi cô ra khỏi vòng tay mình, vội đứng dậy tìm cái áo sơ mi treo trên giá. Lúc Duy ra khỏi cửa, toan nổ xe phóng đi thì Linh ngập ngừng.

- Em nhìn thấy anh đi với cô ấy…



Linh lau nước mắt, xách túi ra về. Cô không cần Duy chở, không cần nghe lời giải thích, cứ thế bước đi. Mỗi bước đi của Linh nặng nhọc và mệt mỏi. Linh không biết mình đang trông đợi điều gì, chờ đợi điều gì. Những niềm tin hão huyền thuở mười tám đẹp như mơ ấy có lẽ với cô đã quá xa vời. Nhưng ở tuổi hai mươi, Linh vẫn còn luyến tiếc, cô muốn được chờ đợi thêm một lần nữa.

Sau khi Linh đi, Duy xuống xe, bước vào nhà, nằm vật trên giường với cơn bão lòng. Anh sợ thấy Linh khóc, sợ phút chạm mặt cô chạm phải những giọt nước mắt trong như thủy tinh. Thấy mắt Linh buồn, Duy hoảng hốt. Đã bao lần anh bị ám ảnh bởi câu nói: “Mình chia tay anh nhé!”. Đó là điều mà Duy sợ hãi nhất khi đối diện với Linh. Nhưng hết lần này đến lần khác anh làm cô như tan vỡ. Mỗi câu nói nhẹ như thinh không của Linh cũng khiến Duy trăn trở. Bởi Duy sai, bởi anh đào hoa với những cô gái khác, đa tình với tất thảy những bóng hồng quanh mình… nhưng… Duy lạnh lùng và vô tâm với Linh biết mấy. Duy thấy cổ mình nghẹn đắng. Nước mắt cứ thế tuôn trên hai gò má. Duy run rẩy với cảm giác tội lỗi bủa vây.

Lần cuối…

Là khi Linh ra sân bay, quyết tâm đến với một miền đất mới. Cô không hy vọng tình yêu mình đủ lớn để ấp ủ một mối tình xa. Nhưng… cô lại mong chờ điều ấy biết nhường nào.

Trước khi đi, Linh hỏi ý kiến Duy, Duy đáp khẽ.

- Ừ, em đi đi. Anh chờ!

Lần đầu tiên Duy nói sẽ chờ Linh. Lần đầu tiên Linh không phải là người chờ đợi. Đó cũng là lần đầu tiên mà Linh nhìn thấy Duy khóc vì mình. Mắt anh hoe đỏ, giọng mũi như bị nghẹt lại, nhưng vẫn trầm ấm và thân thương vô cùng.

Linh vòng tay ôm lấy Duy, hôn lên má và thì thầm bên tai.

- Một tuần nữa em đi.

Nói xong Linh dụi đầu vào vai Duy như mèo con nhõng nhẽo. Chưa bao giờ cô cho phép mình làm thế, chưa bao giờ cô muốn gần Duy hơn lúc này. Có lẽ bởi vì Linh sắp xa Duy, sắp không còn có thể vòng tay bên cạnh và ôm ghì lấy Duy như lúc này nữa. Nên Linh tỏ ra sợ sệt, và yếu đuối.

- Mình chia tay nhé!

Câu nói của Duy khiến Linh muốn tin là đùa cợt. Nhưng càng muốn tin thì càng không thể. Bởi anh đã vừa dứt tay cô ra khỏi mình, đã nhìn cô bằng một đôi mắt nghiêm nghị. Vẻ bất cần hằng ngày đâu mất, đối diện với Linh lúc này là một người thực sự muốn chia tay.

- Anh chán ngấy em rồi, Linh à!

… Là một người thực sự chán ngấy Linh…

- Em nghĩ anh sẽ chờ em sao? Em ngốc thế? Có bao giờ anh chờ em chưa?

… Là một người thực sự chưa bao giờ chờ đợi Linh…

- Anh còn bao nhiêu cô gái bên cạnh, họ xinh hơn em, giỏi hơn em, sao anh lại phải phí thời gian để chờ đợi em?

… Là một người thực sự coi Linh như vô hình trong cuộc sống…



Linh chết lặng, mắt lưng tròng. Nước mắt thậm chí còn không thể chảy xuôi. Thứ máu nóng trong tim như chảy ngược vào trong. Và Linh thẫn thờ, ngồi bó gối.

- Anh muốn chia tay em thật sao?

- Anh đùa em làm gì? Em đi rồi, mỗi đứa một đường, không ai còn dính líu gì tới ai nữa.

Duy nói khô khốc. Cầm trên tay cốc lạnh, Duy tu ực một hơi rồi đặt mạnh xuống bàn.

- Em cũng sẽ chia tay anh, thật đấy! Lần này em không chờ đợi anh nữa đâu.

Linh rơm rớm, nhưng giọng quả quyết. Và Duy cười to, bật lên thành tiếng.

- Anh đã bắt em chờ anh bao giờ chưa? Là tự em đấy chứ!
*

Linh đi trong chiều mưa đưa tiễn vắng bóng một người. Người con trai ấy không đến để tiễn chân cô, không một tin nhắn chúc bình an và không có bất cứ một dấu vết nào để chứng tỏ rằng anh còn tồn tại trong cuộc sống của cô. Duy lặn mất tăm không sủi bọt, thậm chí anh bạn cùng phòng của Duy cũng ái ngại khi cho Linh biết rằng Duy không về nhà cả tuần rồi. Cho đến lúc Linh đi, Duy vẫn biến mất hoàn toàn. Biến mất hoàn toàn trong cuộc sống của cô.

“Một tuần… chắc là anh ngủ ở nhà những cô gái bên cạnh anh, Duy nhỉ?

Một tuần… chắc với anh chỉ ngắn ngủi như một giây, chẳng có một chút ý nghĩa nào đâu, Duy nhỉ?

Một tuần… sự kết thúc nặng nề mà em đang mang chắc không là gì trong anh đâu, Duy nhỉ?

Phải rồi, vì anh đâu có yêu em.”

Linh tự nói chuyện với mình và với Duy trong tưởng tượng. Xét cho cùng thì Linh chẳng còn gì để lưu luyến nữa. Cô thả bay những cánh hoa vàng mỏng manh trong làn mưa bay nhẹ, quay đầu mỉm cười chào mẹ lần cuối trước khi đi, trong đôi mắt nhòe nhoẹt nước, Linh chỉ mong sao cái dáng cao gầy ấy khuất hẳn khỏi mắt mình. Bởi vì đâu mà cái dáng thân quen ấy án ngữ quá lâu trong tầm nhìn của cô đến thế? Có phải đã đến lúc để gột sạch đi không? Để sau cơn mưa trời lại sáng, và sau những giọt nước mắt này không còn tồn tại người con trai với cái tên quen thuộc ấy…

Ba tuần sau khi ổn định nhà ở, lịch học và tìm kiếm việc làm thêm, Linh gọi về cho mẹ để khoe những gì mới mẻ mình vừa làm được. Cô tự hứa với mẹ sẽ mạnh mẽ, sẽ tự lo liệu hết tất cả. Và trong suốt khoảng thời gian đầu ấy, nếu cô chưa thu xếp ổn thỏa thì sẽ không liên lạc với gia đình.

- Con ổn chứ?

- Vâng, con ổn mẹ ạ. Mọi thứ đều ổn. Ở nhà sao rồi mẹ?

- Mọi người ở nhà đều khỏe. Nhưng mà Linh này…

- Dạ?

- Thằng Duy…

- Sao thế mẹ?

Linh thấy mặt mình tái đi khi nghe vang lên bên tai cái tên ấy – tên người con trai mà cô đã từng yêu… đã cố quên… nhưng chưa bao giờ có thể.

- Nó mất rồi con à…



Mẹ ngần ngại cố nói những câu cuối cùng. Cuộc điện thoại rơi vào im lặng. Linh nghe tai mình như ù đi, mắt cô không biết bao nhiêu là nước, cứ khóc như một thói quen. Người con trai ấy, lần nào cũng là người con trai ấy khiến cô phải khóc. Linh bất lực với chính mình, tim đau nhói.

- Mẹ không liên lạc được với con. Ngay sau hôm con đi thì bạn của thằng Duy tới nhà mình. Nó bảo Duy là bạn trai của con, muốn báo cho con một tiếng. Duy không ra tiễn con được vì trên đường ra sân bay bị tai nạn xe, máu chảy nhiều lắm, đi cấp cứu gấp nhưng không kịp. Con có biết thằng Duy bị máu khó đông không? Nó ra đi đúng ngày mà con sang bên ấy…

Cuộc điện thoại bị ngắt quãng bởi sự đau đớn đến tột cùng. Linh bàng hoàng hoảng hốt. Cô không muốn tin vào tai mình. Vừa lúc ấy, bên ngoài có chuông báo nhận thư tín từ Việt Nam gửi sang. Linh thẫn thờ đi về phía cửa, nhận phong thư vừa được gửi. Dòng chữ trên bì thư làm Linh choáng váng.

“Gửi Ngọc Linh bé bỏng,

Em sẽ mạnh mẽ, đúng không?

Em sẽ hạnh phúc, đúng không?

Em sẽ quên anh và tìm được một người xứng đáng với em hơn anh, đúng không?

Chỉ khi nào em gật đầu thì anh mới cho phép em đọc tiếp những dòng bên dưới. Nhớ nhé! Không ăn gian đâu nhé!



Lần đầu tiên, sinh nhật năm mười tám tuổi của em, anh đến muộn. Vì anh đã tích cóp một món tiền đi mua quà cho em từ công việc làm thêm ở tiệm bánh. Em còn nhớ lúc anh bảo sẽ đi làm ở tiệm bánh, em đã trêu anh như thế nào không?

“Con trai mà đi làm bánh á? Chẳng ra dáng nam tử hán tí tẹo nào, mặc tạp dề, cổ đeo nơ, người toàn mùi bơ sữa.”

Nhưng anh thấy niềm hạnh phúc của mình ngập lên từ những nụ cười của em. Anh nhận ra rằng nhìn thấy em vui là mình đã đón nhận được niềm hạnh phúc lớn biết nhường nào. Vì thế mà anh quyết tâm đi làm, để rồi đổi lại, ngày sinh nhật em, anh mua một quả cầu tuyết, trong đó tuyết rơi thật đẹp, có đèn, có nhạc… Anh hồ hởi mang đến tặng em nhưng vô tình vấp ngã, tay anh bị rạch bởi một mảnh vỡ từ quả cầu thủy tinh ấy. Máu đã chảy rất nhiều, rất nhiều…

Anh lịm đi và tự thấy mình là một thằng vô dụng.



Lần thứ hai, sinh nhật em tròn hai mươi tuổi. Lần này anh đã tự hứa sẽ không làm em tổn thương thêm nữa. Anh cùng cô bạn ở lớp đại học đi chọn mua cho em một con gấu bông. Em đã từng nói rằng em rất thích những con gấu nhỏ nhỏ xinh xinh, chúng đáng yêu và xinh xắn. Phải rồi, vì em giống như một thiên thần nên mọi thứ với em đều trở nên đáng yêu và xinh xắn. Anh nhớ nụ cười híp mắt của em, cả lúc em buồn, đôi mắt cụp xuống như một đường chỉ mỏng. Anh nhủ mình phải làm cho đôi mắt ấy luôn cười, luôn tươi tắn. Nhưng anh lại một lần nữa thất hứa với em, thất hứa với chính mình. Lúc qua ngã tư, một cái xe vượt đèn đỏ phi lên, khiến anh và cô bạn cùng ngã xuống đất. Máu lại chảy, chảy nhiều lắm. Đến bản thân anh còn thấy run sợ với dòng máu nóng của chính mình. Rồi anh bị đưa vào viện, như một cái cây thiếu nắng, anh nằm dài trong đó để tự dằn vặt mình là một thằng vô dụng…

Sau lần đó, anh không cho phép mình có thêm lần thứ ba nào nữa. Đó cũng là lúc em quyết định đi du học. Có lẽ anh và em đúng là cặp bài trùng, chúng ta đọc được suy nghĩ của nhau phải không em? Lúc bên nhau dẫu có thế nào cũng cố gắng để được ở bên nhau, lúc cảm thấy cần rời xa thì tự khắc sẽ rời xa nhau. Mãi mãi…"

Bức thư ướt sũng nước mắt. Linh thấy tiếng khóc của mình khản đặc. Chẳng phải vì Duy lạnh lùng, vì Duy đào hoa hay đa tình… mà tất cả là do Linh đã quá vô tâm. Cô thậm chí không biết bạn trai mình làm gì, ở đâu và anh cảm thấy như thế nào. Linh tự trách mình chỉ biết chờ đợi như một con ngốc, không biết ghen và cũng không bao giờ đòi hỏi anh phải giải thích. Linh cứ chờ, cứ chờ như một điều hiển nhiên mà cô cho rằng phải thế. Để rồi… tự cô đã xa rời người mà cô yêu thương nhất. Mãi mãi…

---

Linh thu xếp trở về Việt Nam, tròn một trăm ngày mất của Duy. Linh ra thăm mộ anh, thấy cỏ còn xanh lắm. Những vệt sương đọng mờ ảo trên nhành cỏ xanh buổi bình minh hắt lên những tia nắng hồng yếu ớt. Linh đặt lên ngôi mộ một vòng hoa cúc trắng. Cô nhìn như thôi miên vào khuôn ảnh của Duy. Trong khuôn ảnh đó, Duy mỉm cười, đôi mắt nâu ân cần và ấm áp. Linh đặt tay mình lên ngôi mộ, như thấy mình đang nắm lấy bàn tay Duy, cô khẽ thì thầm.

- Em về rồi. Là em đã lỡ hẹn với anh. Không phải tại anh, chưa bao giờ là tại anh cả, Duy à!

Linh ngồi ở đó từ buổi bình minh đến chiều hoàng hôn muộn, khi ánh tím phía đường chân trời như ập xuống. Suốt khoảng thời gian ấy, một con bướm vàng khẽ đậu trên tay Linh, đôi cánh vỗ nhẹ nhưng bướng bỉnh không chịu bay đi. Linh mỉm cười, bất giác thấy mình hạnh phúc. Tình yêu của cô, dù mong manh nhưng ôm ấp trọn vẹn một mối tình xa. Như vậy, không bao giờ khiến Linh thấy hối tiếc vì đã đợi chờ.

Cuộc sống là những bấp bênh, nhưng điều quan trọng là tìm thấy niềm hạnh phúc an nhiên giữa đời.

Bởi…

Hạnh phúc bao nhiêu cho vừa, bao nhiêu là đủ...

(Sưu tầm)

Truyện tình yêu : con đường mưa

Con đường mưa...
-------------
Trong cuộc đời mỗi người , ai cũng có những kí ức không thể nào quên. Với tôi đó là hình ảnh con đường ngay trước cổng trường vào những ngày mưa. Tôi và em quen nhau cũng trong một ngày mưa như vậy. Tôi vẫn nhớ như in ngày ấy…

Tôi và em quen nhau cũng trong một ngày mưa như vậy.

Tôi .
Một sinh viên nhà ở tỉnh lẻ. Tính tôi ít giao du với người khác nên cũng không có nhiều bạn. Mọi tâm sự tôi đều thổ lộ hết với nhóm bạn chơi cùng. Mọi buồn vui tôi đều ghi cả vào cuốn nhật kí đã theo tôi từ khi bước vào đại học. Cuộc sống xa nhà tôi chỉ chú tâm vào việc học, chưa từng có mối tình thực sự nào cho đến trước khi gặp em.

Em.
Một người con gái cùng trường với tôi, em dễ thương, dịu dàng, tính tình cởi mở và đặc biệt rất nhiều người theo đuổi. Em chưa chọn ai, có lẽ vì em chưa chọn được người hợp với mình.

27-04 . Một ngày mưa.
Ngày hôm đó tôi học cả ngày, đến gần sáu giờ mới được nghỉ,cả người mệt nhoài. Khi tan học trời bắt đầu mưa tầm tã, tôi mở cặp ra tìm mà sao không thấy cây dù hay mang theo. Tôi chợt nhớ ra : thôi chết sáng nay mang nhiều sách quá nỡ bỏ dù ra ngoài rồi. Đã gần tối mọi người đã ra về gần hết, mà trời cứ mưa như vậy. Đường về phòng trọ thì khá xa, chạy về tới nơi thì e ướt hết sách mất. Tôi kiên trì chờ đợi, chờ xem có ai quen có dù tôi sẽ xin đi nhờ. Người về cứ thưa dần, tôi chợt nhận ra có lẽ mình là người cuối cùng trong trường. Ôi sao thật may mắn, trong lúc tôi đang tuyệt vọng và chuẩn bị đội mưa về thì sau lưng có một tiếng nói nhỏ nhẹ: “bạn kẹt mưa không về được àh?” Tôi quay lưng lại nhìn xem ai vừa hỏi thì thấy đứng sau mình là một người con gái xinh xắn và quen mặt. nhưng hình như chúng tôi không quen nhau . Tôi ấp úng:” ừhm. mình bị kẹt mưa!”. “vậy có cần đi nhờ dù của mình không”- vừa nói em vừa mở cặp, bật cây dù có xinh xắn màu bảy sắc cầu vồng. “ ôi vậy thì tốt quá mà bạn ở trọ ở đâu, mình sợ mình ngược đường? ” – vừa nói tôi và em cùng bước ra ngoài cổng trường cùng với cái dù trên tay em. Trường tôi rộng, có lẽ đi bộ từ nơi tôi trú mưa đến ngoài cổng chính phải hết đến 5 phút. Khi đi, chúng tôi trò chuyện khá vui vẻ, hỏi nhau về tên tuổi, ngành học… nhưng tôi đâu biết rằng sự tình cờ này mang đến cho tôi nhiều thay đổi trong cuộc đời. Em ở trọ bên phải trường còn tôi thì ở phía sau, tới chỗ trọ của em thì trời vẫn mưa, em nói: “ bạn cứ cầm dù của mình mà về”. Tôi: “ ừm cám ơn bạn, nhưng khi nào thì mình có thể gửi lại được? hay mình trao đổi số điện thoại cho tiện liên lạc”. Và như thế tôi đã có số điện thoại của em. Tôi với em chào từ biệt nhau…

Tối hôm đó trời vẫn mưa:
23h30: Tin tin- bạn có một tin nhắn mới.

“ helu, ban ve co bi uot không za?”

“ hjhj, thank ban nhe, nho cay du cua ban ma mjh k sao!. Hen wa k bj uot sach. Maj bn co dj hoc k? mjh guj laj cay du”

“maj mjh nghj uj. De bua nao gap thj tra cung dc. Hjj. On nghja j. gap nguoj hoan nan faj giup chu. Gjon thuj, ban be ca ma.”

“uhm, du sao cug cam on nha, khuya uj ma chua ngu ak?”

“mjnh cug chuan bj dj ngu uj nek, ban ngu ngon nhe. Pái pai. Hjj.”

“ ngu ngon va mo dep nhe co be!. Hjhj”

Đêm đó sao tôi có một cảm giác lạ đến thế nhỉ? Sao trằn trọc hoài không ngủ được thế này. Tôi lấy nhật kí ra, viết vào đó những cảm nhận lạ của mình về người bạn mới quen. Tôi viết và ngủ gật đi lúc nào không biết.

22h 03 phút tối hôm sau. Tôi nghĩ thầm: không biết mai người ta có đi học không nhỉ?. Mai còn trả dù nữa, cầm hoài ngại quá. Tôi lấy điện thoại ra nhắn tin.

“maj ban hoc may h vay?. Co gap mjh dc xiu k?. mjh gui laj cay du.”

“okay thuj. Maj 9h30 o ghe da gan cong truong nha”

“uhm, vay maj gap nha. Ngu ngon nhe”

“uhm, u too”.

Sáng 29-04. 9h30.

Tại ghế đá : “Way”- em nở nụ cười vẫy tay gọi tôi.

Tôi tiến tới gần: “ hì hì. Chờ mình lâu chưa?”

“ mình cũng vừa tới àh”.

Tôi ngại ngùng hỏi: “bạn có bận gì không?”

“ gì đây tính đền ơn mình ah” em cười và đáp lại.

“uhm. Mình muốn mời bạn đi uống nước, đa tạ cái vụ chống giột hôm bữa… rảnh không?”

“ đi thì đi vô căn tin cho gần nè”.

Hai chúng tôi vào căn tin, uống nước, đây là lần đầu tiên tôi đi uống nước với một người bạn khác giới mà lại đi có hai người. Tôi với em trò chuyện vui vẻ, rồi chia tay trong tiếc nuối, nhưng đây có lẽ chỉ là cảm giác của mình tôi mà thôi.

Từ hôm đó tôi hay để ý tìm hiểu em, qua hỏi han bạn bè tôi biết em là một người vui tính, có rất nhiều bạn bè nhưng lại chưa có người yêu. Em làm ban chấp hành đoàn trường nên thảo nào lần đầu gặp tôi thấy quen mặt. Tôi dần bị chinh phục bởi cái vẻ hồn nhiên của em. Những lần nhắn tin gọi điện trở nên thường xuyên hơn. Mỗi lần gặp em tôi vui lắm, mỗi lần chia tay thì tôi lại thấy buồn, lâu không gặp thì nhớ lắm. Thấy em cười nói đi bên anh nào đó là tôi chẳng thích!.

Tôi biết tôi đã yêu em mất rồi, tôi cần em!

Tối ngày 10-10. Tôi và em lại gặp nhau qua tin nhắn.

“ em gai , tu van gium a cai. Bi wa”

“hom nay gan to wa ha, giam goi tui la e. tu van gi vay ong anh be nho. Hehe”

“ thich mot nguoi la ntn vay? Haizz”

“lam gi sau long vay? khi xa nguoi ta co thay nho khong?”

“ co chu, nho lam, nho mun chet luôn”

“ ghe vay ta. The thay nguoi ta di voi ai thi sao? hjj”

“ tuc dien mau luôn chu sao nua. The cung hoi”

“ gay nhi. Chac ban thich nguoi ta that ui, ma ai vay ta? Bat mi di. Hom nao gioi thieu voi minh nhe. Nguoi ta may man ghe”

“muon bit khong. ,mjh ke cho. Nhung dung ngac nhien nhe”

“ co chu. Ai ma ngac nhien ta nguoi do tui cung bit ha?”

“uhm, nguoi do ban cung bit do”

“ noi dai ra di, to mo wa ak”

“ nguoi do chinh la em do. Anh biet rat duong dot khi noi ra nhung qua that a rat nho e”

“gion vay tui tuong that do nha, tui ma bam la khong nha ra dau do”

“ mot tram phan tram khong gion. Anh xin the”

“thiet vay sao. Tui cung co dieu muon noi tu lau rui”

“dieu gi, hay noi cho a nghe. Du bat cu dieu gi a cung muon nghe”

“ thuc ra em cung thich anh tu lau rui. Tu cai ngay ma a va e cung di mot chiec du ve”.

“hay cho a duoc ben canh e. cham soc e , e nhe em co dong y khong?”

“em dong y. dung lam em that vong”

“ a hua….”

….

Và cuối cùng chúng tôi đã là của nhau. Ôi sao tôi hạnh phúc quá. Không biết giờ em như thế nào, có hạnh phúc như tôi không!

Chúng tôi đã có những phút giây hạnh phúc bên nhau.

Thấm thoát đã một năm tôi và em bên nhau. Vì biết tính tôi là người vốn hay ghen, em cũng hạn chế bớt những mối quan hệ bạn bè với những người khác giới. Chúng tôi đã có một năm thật hạnh phúc, em với tôi luôn chia sẻ tất cả những tâm sự , nỗi lòng vui buồn trong cuộc sống, học tập. Chúng tôi là nghị lực, mục đích sống của nhau. Mỗi ngày bên nhau là một niềm vui… . Tôi vẫn nhớ em thích nhất là hoa trinh nữ, đây là loài hoa mà tôi luôn mua tặng em khi có dịp gì vui. Nhiều khi giận hờn, ghen tuông nhưng cuối cùng chúng tôi vẫn vượt qua tất cả, mỗi lần như vậy tình cảm của chúng tôi lại thêm khăng khít hơn, gắn bó hơn.

Năm cuối đại học, em và tôi đều đạt được thành tích cao khi ra trường, với bảng điểm giỏi cầm trên tay chúng tôi cùng nhau chia sẻ niềm hạnh phúc. Chúng tôi đã dự định nhiều thứ cho tương lai: hai đứa lập nghiệp ở đâu, sinh con trai hay gái, giống anh hay em…

Người đời thường nói tình đầu bao giờ cũng đẹp nhưng cũng phải chia lìa, ban đầu tôi không tin nhưng tới một ngày điều đó trở thành sự thật …

Ngày 18-5 10h sáng.

Ngày trường phát bằng cho khóa chúng tôi cũng là một ngày mưa, mưa lớn lắm. tôi và các bạn chia tay nhau sau khi nhận bằng từ ban giám hiệu trường. Chúng tôi vui mừng khôn xiết vì đây là lúc hái quả sau 4 năm dài đằng đẵng học tập. Có vui cũng có buồn, buồn vì từ nay bạn bè sẽ mỗi người một nơi không biết khi nào gặp lại nữa. Những cái bắt tay, những cái ôm từ biệt cứ như níu cả đám lại…

Giá như…...

Chia tay các bạn, tôi và em ra về. Ra đến cửa cổng trường, trời vẫn mưa to lắm, mưa như trút nước…. Tôi và em cùng đội áo mưa đi ra khỏi cổng trường thì em vội vã nói với tôi : “em quên đồ trong trường rồi, anh chờ em xíu em chạy vào lấy!”. Tôi vội vàng đậu xe ở lề đường đối diện trường . Chưa dứt lời em vội vã nhảy xuống xe, chạy băng qua đường để vào trường. Tôi cũng đâu ngờ đây là lần cuối tôi nhìn thấy nụ cười của em. Giữa trời mưa không để ý, em vừa băng qua đến giữa đường thì có một chiếc xe buýt đã chạy đến và… tôi đã mất em mãi mãi. Cơn mưa ngày nào đưa em đến với cuộ đời tôi nay nó đã cướp em đi. Tại sao ? tại sao? Tôi gào thét trong đau đớn, tôi cứ mãi ôm lấy em trong mưa…

Em à! Từ nay anh phải bước một mình trên con đường mưa này rồi.

Giá như lúc ấy tôi chở em vào lại trong trường, giá như tôi và em nán lại với bạn bè cho đến hết mưa, giá như …

Nhưng trong cuộc đời làm gì có từ gì gọi là “giá như”. Tôi chỉ biết ôm sầu một mình, tôi ân hận , tự dằn vặt mình vì cái chết của em. Đau khổ tột cùng, nhiều lần tôi muốn tìm đến sự giải thoát nhưng trách nhiệm của tôi với gia đình không cho phép tôi làm như vậy. Tình yêu của tôi với em mãi mãi không nhạt phai theo năm tháng. Mỗi khi về lại trường tôi như sống lại cảnh em rời xa tôi, tôi không cầm nước mắt , những lúc như vậy tôi chỉ tự trấn an mình rằng không có từ “giá như”, đó là số phận đã không cho chúng tôi bên nhau thêm nữa…

Một năm sau tại nghĩa trang thành phố:

“Em à, vậy là mình xa nhau được đúng một năm rồi phải không em. Một năm sao đối với anh nó dài như một thế kỉ ấy nhỉ. Haizz”

Tôi đặt bó hoa trinh nữ bên mộ em.

“đây anh hứa tặng em loài hoa mà em thích nhất đây, hoa tươi em nhỉ. Em cứ yên tâm đi, gia đình và bạn bè chúng ta vẫn khỏe, chỉ có anh là đang ốm đây. Em ác lắm sao hôm ấy em chạy vào trường mà không chờ anh đi cùng, để giờ anh nặng nề sống một mình như thế này. Anh giờ chắc ế rồi, hì, anh cũng mong mình ế luôn để nay mai gặp còn bắt đền em nữa. Lần này em phải chờ anh bằng được nhé, bỏ đi trước là anh giận đó… .”

Cứ đến ngày 18-5 là tôi đi thăm một người bất kể nắng, mưa tôi cũng đều đi, việc đó gống như một thói quen mà có lẽ tôi không bao giờ quên được...

(Sưu tầm)
P/s: truyện hơi buồn tí... hix

Truyện tình yêu : cái giá của sự theo đuổi

Cái giá của sự theo đuổi
-----------------
Cô không yêu anh. Chưa một lần nào, chưa bao giờ. Thế nhưng cô vẫn quyết định lấy anh. Vì anh yêu cô, anh có xe hơi, có căn hộ cao cấp, có học thức, có địa vị xã hội, chỉ vậy. Anh biết điều đó nhưng anh vẫn tiếp tục theo đuổi cô và rồi cầu hôn cô. Anh tin, một ngày nào đó anh sẽ làm cho cô yêu anh thật sự, bằng hôn nhân, bằng những gì anh đang sở hữu và bằng tất cả những gì anh có thể làm được cho cô.
Nhiều người bên ngoài nhìn vào vẫn luôn tự hỏi rằng vì sao anh cao to thế, bảnh bao thế, giàu có thế, học thức thế… Cớ gì anh cứ phải bám riết theo và săn đuổi cô cho bằng được trong khi cô chỉ là một cô gái bình thường. Bình thường nhưng không tầm thường. Cô xinh, cái xinh theo kiểu bướng bỉnh, ngang ngạnh và góc cạnh với một lối sống lạnh lùng, vô tâm.
Cô không yêu anh là bởi vì anh đã đuổi theo cô, anh vồn vã với cô còn cô thì lại đuổi theo và vồn vã với một người khác, một người cô thích và người đó thì chưa một lần nào thích cô, chưa bao giờ. Chính vì thế mà cô quyết định lấy anh. Sau một hồi rượt đuổi mệt mỏi trên trường đua. Cô quyết định dừng lại và chấp nhận làm kẻ bị thua cuộc. Anh đã thắng và đã tóm được cô trên tờ giấy hôn thú nhưng có lẽ anh nhầm, kẻ thua cuộc vẫn luôn hướng về cái đích mà cô ấy luôn khao khát để có được…
*
“Đi ngủ đi em!” – Anh đến bên cô, xoa đôi vai gầy và đưa tay định gấp chiếc laptop trên đùi cô lại.
“Em đang bận, anh ngủ trước đi!” – Cô nói, cố đẩy anh ra và mở lại chiếc lap.
“Sáng mai rồi hãy viết tiếp! Bây giờ đã 2 giờ rồi mà?”
“Anh cũng biết bây giờ đã 2 giờ rồi sao. Anh cũng vừa mới về đấy thôi?” – Cô ngước lên nhìn anh vặn hỏi lại.
“Anh xin lỗi, ở công ty có nhiều việc quá và anh phải cố để giải quyết nốt chúng!” – Anh nhìn cô, nói thật lòng rồi ngã qua phía bên kia giường nằm nghiêng sang nhìn cô.
“Ừm, em biết rồi, anh ngủ trước đi, em cũng phải viết nốt xong phần kịch bản này!”
“Thôi nào, em giận anh à? Anh bù cho nhé? Lại đây!” – Anh ngồi dậy và ôm chằm lấy cô, hôn vào gáy.
“Không, em không giận, để em yên làm việc nào!”
“Để mai đi, khuya rồi mà!” – Anh nài nỉ. Đôi môi anh ghì chặc lấy môi cô và đôi bàn tay ve vuốt dọc sống lưng. Cô cố phản đối nhưng không thành, đành đẩy chiếc lap sang một bên và với tay nhấn công tắc chiếc đèn phía bên trên.
Người ta nói rằng đàn bà không yêu làm tình vẫn thường hay mở mắt. Cưới nhau được 3 năm, đã có một đứa con trai 3 tuổi đầy kháu khỉnh nhưng cô vẫn không tài nào nhắm mắt được mỗi khi anh và cô yêu nhau như những lúc như thế này. Anh không hề biết điều đó, luôn luôn họ luôn yêu nhau trong cái thứ ánh sáng lờ mờ hắt vào từ cái cửa sổ trong căn phòng giữa tầng 12 của tòa chung cư cao cấp và cô luôn luôn mở to hai đôi mắt trừng trừng nhìn lên trần nhà, nơi có chùm đèn như cái xoắn ốc bằng thủy tinh được chạm khắc tinh xảo và đắt tiền. Nhìn, nằm im và khẽ rên hừ hừ như một con mèo bị lạnh bởi nhiệt độ từ chiếc máy điều hòa âm tường đang xối xả phà hơi trên đầu.
Chỉ vậy mà nhóc Biu ra đời. Nhóc Biu, con trai của cô và anh – 24/8 năm nay nó sẽ tròn 4 tuổi. Thằng nhóc có đôi mắt to và cái miệng nhỏ xíu giống cô, và một sống mũi cao cùng cái đầu thông minh y hệt anh. Dù không yêu anh nhưng cô yêu nó lắm. Cô yêu nó hơn bất cứ cái gì cô có, nó là con của cô và anh, thế nhưng cô vẫn luôn tự hỏi, tại cớ nào mà cô vẫn không thể yêu được anh? Cớ nào mà sao khi anh chạm vào cô, cô chưa bao giờ cảm thấy mãn nguyện và hạnh phúc?
hưng khốn nạn thay, cô lại luôn cảm thấy thỏa mãn và khao khát được nhiều hơn với người đàn ông ấy. Người đàn ông mà cách đây 4 năm cô đã từng rượt đuổi đến mỏi mệt và rồi buộc lòng phải dừng lại. Có lẽ sẽ chẳng bao giờ có điều gì tồi tệ xảy ra nếu cô không gặp lại người đó. Vào một chiều mưa cô dắt Biu đi café ở một quán cô hay ra ngồi và vô tình gặp lại người đàn ông đó. Nhóc Biu không thích người đàn ông đó, nó nhìn anh ta với một cái nhíu mày khó chịu và ra vẻ hờn dỗi mẹ thật nhiều khi nó nhìn thấy trong một cái gì đó ánh lên trong mắt mẹ nó, nó vẫn chưa đủ lớn để hiểu đó là gì, nó chỉ biết gọi điều đó nôm na là một sự ấm áp. Điều nó chưa bao giờ thấy ở mẹ đối với “baba iu” của nó.
Chiều đó café cô không yên với Biu, thằng nhóc hết quậy phá các thức uống trên bàn rồi thì làm mặt ụ ngồi ôm chiếc ipad trên tay không thèm tô vẽ màu như mọi khi nó vẫn hay làm. Lát sau nữa, nó kêu đói bụng, đòi mẹ dắt đi ăn mì xào ở phố Cây Thị. Cô dành phải tạm biệt người đàn ông cô đã từng nhớ nhung đến phát ốm để dắt con mình đi ăn. Chiều hôm đó khi vừa rời khỏi café, khi vào xe ngồi và mẹ lái xe đi qua phố Cây Thị, Biu đã bị mẹ mắng cho một trận vì tội không ngoan khi mẹ đang ngồi nói chuyện với bạn mẹ, điều Biu chưa bao giờ bị mắng! Nhóc Biu buồn hiu ngồi trong oto nhìn ra ngoài cửa kính, gương mặt phúm phím của nó ụ xuống, hai đôi mắt to long lanh sụp buồn, cái môi nhỏ mím lại. Nó nhớ ba nó kinh khủng, ba nó đi công tác nước ngoài gần cả 2 tuần nay sao mà chưa thấy về. Tối nào ba cũng gọi điện cho nó nhắc nó đi ngủ sớm và phải ngoan với mẹ sau đó ba bảo nó đưa máy cho mẹ, nó lon ton ôm cái điện thoại chạy sang phòng mẹ, nghe tiếng bước chân nó bước dồn, mẹ nó tắt đèn và nói khẽ qua cửa phòng.
“Gác điện thoại đi ngủ sớm đi Biu, nói với ba mẹ ngủ rồi, mai mẹ sẽ gọi lại cho ba!”
Và thằng nhóc 3 tuổi lủi thủi ôm chiếc điện thoại về phòng, khẽ nói:
“Ba ơi, mẹ ngủ mất tiêu rồi!”


Một tối, Biu ở nhà một mình với dì Tám. Mẹ nó vắng nhà. 7 giờ tối mẹ gọi điện thoại cho nó và bảo nó ăn xong, học bài và đi ngủ, tối nay dì Tám – người giúp việc cho nhà nó hằng ngày sẽ ngủ lại với nó vì mẹ có việc đột xuất trên công ty không về được. Tối đó, ba nó gọi điện hỏi mẹ nó đâu. Nó làm thinh, l
sau, nó nói như mọi khi “Ba ơi, mẹ ngủ mất tiêu rồi!”
Rồi 2 tuần liên tiếp đó mẹ nó lại hay vắng nhà vào buổi tối. Thằng nhóc 3 tuổi chẳng biết gì vẫn phải ở nhà và trực điện thoại một mình. Anh ở Mỹ và buồn vô vàng vì cả khối công việc đang bộn bề rối ren, anh chỉ cảm thấy bớt căng thẳng khi cố dành chút thời gian của giờ nghỉ trưa để gọi điện cho con trai và vợ mình nhưng chẳng lần nào cô bắt máy. Cô luôn đi ngủ trước nhóc Biu. Anh biết cô không muốn bắt máy bởi cơ bản nhiều lần anh gọi cho số di động của cô, cô luôn ậm ừ và bảo đang bận hoặc đang ngủ. Công việc khiến anh mệt mỏi, sự hờ hững của cô sau biết bao thứ anh cố xây dựng và dành tất cả cho cô khiến anh càng mệt mỏi. Anh chẳng biết phải làm thế nào thì cô mới có thể quay đầu lại về phía anh, nhìn lại tình cảm của anh, dù chỉ một lần, một lần duy nhất.
*

Một ngày mưa, nhóc Biu thấy mẹ nó dẫn một người đàn ông về nhà. Sau khi cởi bỏ chiếc áo khoác da ướt sũng trên người ra, nó nhận ra đó là người đàn ông mà nó đã gặp ở quán café hôm nọ cùng mẹ. Tối đó, mẹ cho dì Tám về và bảo rằng người đàn ông đó sẽ ngủ ở so-pha trong nhà nó đêm nay và đúng là thế thật.
Tối đó, 10 giờ rồi mà ba vẫn chưa gọi điện cho nó. Nó cứ nằm trong phòng và thao thức chờ điện thoại của ba sẽ lại reo như thường nGày. 11 giờ, nó vẫn chưa ngủ. Rồi 12 giờ. Nó vẫn thao thức lăn qua lăn lại ôm con gấu Teddy to ơi là to mà ba nó đã mua cho nó vì nó trả lời được câu hỏi bằng tiếng Anh của ba.
12 giờ. Nó ôm con gấu chạy sang phòng mẹ định hỏi xem vì sao hôm nay ba nó không gọi điện về cho nó. Đi qua mấy bậc cầu thang và bậc đèn hành lang, nhóc Biu đưa tay định gõ cửa nhưng nó im thinh thít khi nghe tiếng mẹ nó đang la ú ớ gì đó trong phòng. Cánh cửa không khóa, nó đẩy nhè nhẹ và bất chợt nó đứng nín thinh nhìn cảnh tượng mẹ nó đang ôm chặc lấy người đàn ông lạ trên chiếc giường của ba và mẹ nó.
Nhóc Biu không biết nó sẽ đứng đó đến bao giờ nếu ba nó không bất ngờ đẩy cửa và kéo chiếc vali bước vào phía bên dưới cầu thang. Giật mình, nhóc Biu quay xuống và gọi to
“Ba ơi!”
Ba nó mỉm cười nhìn lên và bước thật nhanh lên cầu thang trong bộ đồ vest đầy mệt mỏi. Vừa lúc ba nó bước lên thì mẹ nó cũng hoảng hốt từ trong phòng nhìn ra. Trong căn hộ chung cư tầng 12 một đêm mưa có 4 người. Hai đàn ông, một đàn bà và một đứa nhóc lên 3, tám đôi mắt nhìn nhau. Chẳng ai nói một lời nào…
*

Chẳng có gì ầm ĩ, chẳng có gây gổ, ghen tuông, đánh đấm hay một lời cãi cọ. Anh ôm xốc nhóc Biu lên vai và bước nhanh khỏi cầu thang, ra khỏi căn hộ và đóng rầm cửa. Bên ngoài trời vẫn mưa như muốn trút hết nước xuống nhấn chìm cả thành phố trong đêm nay. Cô cúi gầm mặt và ngồi sụp xuống sàn nhà, trên người không một mảnh vải. Người còn lại lặng lẽ mặc quần áo vào và kéo cô đứng dậy, khoác chiếc sơ-mi lên người cho cô và nói khẽ với cô rằng “Anh về đây!”
Cánh cửa lại một lần nữa đóng rầm.
Cô bật khóc giữa đêm, trơ trội, nửa rên rỉ nửa gào thét. Điều gì đã khiến người ta trở nên tội lỗi và đau đớn thế này? Vì cái gì nhỉ?
*

Anh lái xe như điên trên đại lộ như muốn té toạt mặt đường và xé toạt những giọt mưa nặng nề đang xối xả từ trên trút xuống, ngồi kế bên là nhóc Biu bé nhỏ đang run rẩy vì sợ tốc độ lao vun vút của ba nó, điều đáng sợ mà chưa bao giờ nó thấy ở ba nó lúc này. Sự giận dữ và đau đớn tột cùng. Khi ba nó dừng xe ở một đoạn đường nào đó thì trời đã hết mưa, cuối lằn chân trời đã ửng tím. Nhóc Biu và ba nó đã quá mệt mỏi. Nó ngồi trong lòng ba nó và ngủ yên trên xe như thế… rất lâu, rất lâu.
hẳng có gì xảy ra trong những ngày tiếp đó. Mọi thứ bình thường đến khó chịu. Chẳng ai nói với ai trong bữa ăn tối gượng gạo nhanh chóng rồi về phòng đóng rầm cánh cửa. Cô thường ở lì trên công ty đến tận khuya rồi về để tránh gặp mặt anh trong những bữa ăn. Cô sợ sự im lặng đó đến ám ảnh. Anh chẳng còn tha thiết ngủ ở căn phòng đó nữa, anh ghê tởm nó và chẳng bao giờ bước chân lên đó, Anh nhờ dì Tám dọn hết tất cả đồ đạc của anh xuống phòng của nhóc Biu và luôn cố gắng tranh thủ đi làm về sớm, đón nó ở trường mầm non, đưa nó đi ăn, mua sách đọc cho nó nghe và ôm nó ngủ mỗi buổi tối.
Còn cô thì vẫn thường âm thầm hỏi dì Tám xem họ đã sinh hoạt như thế nào, anh về lúc mấy giờ, đã ăn uống gì chưa và thường nhìn anh cùng nhóc Biu ngủ qua khe cửa ở phòng nó, đôi khoe mi rưng rưng nước mắt và quay về phòng ngồi một mình trên chiếc giường rộng thênh thang nhìn những vệt sáng từ chiếc cửa sổ hắt vào… chẳng hình thù, chẳng thể gọi tên.
*

Ngày 24 tháng 8 năm…
Cô đang ở công ty và viết dang dở phần kết của đoạn kịch bản cô đang theo đuổi thì chợt tiếng chuông điện thoại ngân dài. Cô uể oải đứng dậy, liếc nhìn chiếc hộp quà cô đã gói từ hôm qua cho nhóc Biu và chốc nữa về nhà cô sẽ tặng cho nó, dù cô đoán, có lẽ thằng nhóc nhận nhưng sẽ không tíu tít như những lần sinh nhật trước nữa. Cô đứng dậy, tay phải nhấc điện thoại và đưa ống nghe lên tai, tay trái khẽ kéo chiếc rèm cửa và bất ngờ khi thấy bên ngoài trời đang mưa. Những giọt nước chảy dài trên mặt kính thành những đường ngoằn ngèo khó hỉu.
“Alo?”
“Xin cho hỏi đây có phải là cô T.A không ?”
“Vâng, tôi là T.A!”
“Thưa cô, tôi rất tiếc phải thông báo với cô rằng, chồng cô và con trai cô đã qua đời vì tai nạn oto trên đại lộ số 5. Có thể vì trời mưa quá to, mặt đường trơn, tầm nhìn kém nên chiếc xe tải đã đâm vào chiếc Toyota biển số 0782 màu đỏ – của anh Đ.Q – chồng cô. Khi chúng tôi đưa người đến thì chồng và cả con trai cô đã không còn. Cả hai đều bị chấn thương ở phần gáy quá mạnh dẫn đến tử vong. Chúng tôi xin chia buồn với cô và những người thân trong gia đình. Còn bây giờ, phiền cô đến đây để làm các thủ tục nhận xác và xác nhận sự việc cùng….”
Cô buông thỏng ống nghe. Hai đôi mắt chẳng còn chút cảm xúc nào. Cô chạy băng băng ra khỏi công ty, đội mưa đội gió đến chổ con trai và chồng cô đang nằm bất động. Người ta đã rửa sạch các vết máu trên người thằng bé và anh. Trông họ cứ như đang ngủ trên chiếc cán trải nệm trắng tinh ở phòng xác. Gương mặt Biu như đang mỉm cười vì thích thú một cái gì đó còn anh thì nhắm nghiền đôi mắt thâm quầng, lộ rỏ vẻ mệt mỏi. Chẳng có một lý do nào để khiến cô tin rằng họ đã không còn sống. Họ vẫn đang hiện hữu trước mặt cô, sờ sờ và thật đến khó tả. Cô run run nắm lấy đôi bàn tay anh và Biu, quỳ xuống bên chiếc nệm. Khóc thét lên gọi tên cả hai như đang cố hy vọng họ sẽ đáp lại nhưng vô vọng. Chồng và con trai của cô sẽ không bao giờ có thể gọi tên cô một lần nào nữa.
*

2 tuần sau lễ tang cô như một cái xác, trắng bệch và gầy nhom. Chẳng buồn viết lách hay ra ngoài, chẳng buồn gặp bất cứ ai. Suốt ngày cô ném mình vào căn phòng của con trai và chồng cô đã từng rất giận và buồn cô ở đó. Suốt ngày, cô chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại của anh – với dòng tin nhắn nháp đang viết dỡ mà cô nhận lại từ những người thu dọn hiện trường tai nạn gửi đến.
“Vợ à, hôm nay là sinh nhật tròn 4 tuổi của con trai chúng ta đấy! Em nhớ mà phải không? …Anh đã suy nghĩ rất nhiều, anh và con đã giận em rất nhiều nhưng… có lẽ lỗi không phải là ở em. Tại anh… Anh xin lỗi nhưng anh rất yêu em… nên em à, hôm nay anh gửi em tin nhắn này là để muốn nói với em rằng, anh và con đã tha….”
Dòng tin nhắn nháp chỉ vỏn vẹn có vậy. “Anh và con đã tha…thứ” – Anh vẫn chưa viết ra trọn vẹn và anh đã mất.
Mọi thứ khép lại. Không phải là hồi kết mà chỉ mới là bắt đầu. Từ nay, cô phải tự biết cách để sống với những gì ở lại! Để trả giá cho sự khao khát rượt đuổi đã từng của cô, một cái giá rất sòng phẳng!

(Sưu tầm)
P/s: hãy biết quý trọng những gì mình đang có...

Truyện tình yêu : người tình bất đắc dĩ

- Em có thai rồi….
- Ừ! Vậy phá nó đi!
Tôi ngỡ ngàng trước lời đề nghị quá thẳng thắn của anh. Bằng tất cả can đảm, môi tôi run lên:
- Tại sao?
- Em biết đấy! Chúng ta đâu phải là người yêu, và anh thì sắp kết hôn với bạn gái anh rồi.
- Nhưng…..nhưng mà…..
- Tút….Tút….Tút….
--------------------o0o------------------
Đúng! Tôi không phải là người yêu của anh.
Tôi chỉ là người tình của anh…
Là một người tình bất đắc dĩ, vì tôi yêu anh. Tôi yêu anh từ những năm phổ thông, và dõi theo anh từ ngưỡng đại học….Cho tới khi anh có bạn gái – cô hoa khôi của trường, xinh đẹp, giỏi giang; thì tôi vẫn yêu anh….
Tưởng như, tôi sẽ giấu tình yêu ấy mãi trong lòng, thì một điều đáng lẽ không nên đến đã xảy ra….
Đêm tiệc chia tay sinh viên ra trường, người yêu anh không đến…. Còn tôi, tôi nhìn anh bảnh bao với rất nhiều người đẹp vây quanh…
Và sau vài ba ly rượu, tôi không còn biết gì nữa….
Khi tỉnh giấc, tôi đang nằm bên anh….
Nói đúng hơn, tôi đang nằm trong vòng tay anh….
Theo lời anh kể, đêm hôm ấy, tôi say bí tỉ. Chính tôi đã chủ dộng ôm lấy anh, hôn anh…
Và nói rằng, tôi yêu anh…
--------------------o0o------------------
Từ sau đêm đó, tôi trở thành người tình của anh. Người tình bất đắc dĩ. Ngày hôm ấy đến nay đã gần 3 năm rồi…
…Để ngày hôm nay, bằng một câu nói ngắn gọn, và thái độ lạnh lung nhất, anh vứt bỏ người tình của mình như vứt đi một món đồ chơi đã hết hạn sử dụng….
Tôi vứt điện thoại xuống sàn…
…….
Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện…Qua vài lời dặn dò của bác sĩ, tôi mang về một hộp Mifepriston – thuốc phá thai tại nhà.
Cơn đau dữ dội kéo dài, khiến tôi vật vã suốt 2 ngày liền….
Nhìn tấp drap giường bê bết máu, nước mắt tôi trào ra không dừng lại được…
Nhẫn tâm….đồ nhẫn tâm….
Tôi phải trả thù…
Nhưng…tôi phải trả thù bằng cách nào?
Làm thế nào đây?
……..
Đúng rồi….tôi phải phá huỷ gia đình của anh ta….
Tôi phải khiến anh ta mất đi hạnh phúc.
Tôi sẽ biến mất bằng cách của tôi…
--------------------o0o------------------
Hôm nay là ngày tôi lấy vợ….
Tôi yêu vợ tôi….Tôi yêu gia đình của tôi…
Vợ tôi là một người phụ nữ rất đẹp. Nàng thông minh, đảm đang và hết mực yêu thương tôi. Nàng là một cô gái chung thuỷ.
Còn tôi. Tôi là một người đàn ông. Đương nhiên tôi có nhiều mối quan hệ ngoài luồng khác.
Nhưng em là người phụ nữ duy nhất tôi yêu.
………….
Trong số những người phụ nữ của tôi, có cô ta….
Cô ta là bạn học cùng cấp III và đại học của tôi. Cô ta khá xinh đẹp, và cũng thuộc top hot của trường.
Tôi biết cô ta yêu tôi.
Cách cô ta lén nhìn tôi, dõi theo tôi khác hẳn những người khác. Nó chất chứa yêu thương.
Và đêm tiệc chia tay, trong cơn say, cô ta đã té vào người tôi….
Đương nhiên, tôi không bỏ qua cơ hội đó.
Sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cô ta gần như ngỡ ngàng khi nhận ra đã thuộc về tôi. Và bằng vài câu nói dối ngọt ngào, cô ta đã thừa nhận tình cảm của mình và trở thành người tình của tôi.
Đương nhiên, cô ta sẽ mãi mãi chỉ là người tình….
Trước ngày đám cưới của tôi 3 tuần, cô ta nói với tôi rằng, cô ta có thai…
Đó chắc chắn chỉ là một chiêu bài để ép buộc tôi gắn kết với cô ta. Và đương nhiên tôi sẽ không để điều ấy xảy ra, phá hoại hạnh phúc của tôi….
Một năm sau ngày cưới.
Vợ tôi chuyển dạ trong bệnh viện. Rồi tôi phát hiện ra, trong số những người bạn tới thăm vợ tôi, có cô ta. Tôi sững sờ.
Rồi lúc cô ta vừa ra về, tôi phát hiện trong phòng tắm của phòng bệnh, có một tập tải liệu. Mở ra xem, tôi gần như chết đứng người.
Đó là một bản photo của giấy báo thai, và sổ theo dõi thai theo từng tháng, và một tấm hình của đứa bé trai được vài tháng tuổi….
Còn có một tờ xét nghiệm ADN, kết quả 99.99% rằng đứa bé là con tôi….
Tôi vội vàng xé nó cho vảo túi áo khi nghe tiếng vợ tôi bước chân xuống giường.
Tôi hỏi em:
- ừm! cô bạn khi nãy của em…em quen cô ấy khi nào?
Vợ tôi mỉm cười hồn nhiên:
- Khoảng gần một năm trước, khi em tới khám thai tại bệnh viện thì gặp cô ấy. Thật đáng thương, chồng cô ấy mất vì tai nạn khi cô ấy mới mang thai có 1 tháng…
- Và… ?
- À! Cô ấy vẫn nuôi con một mình. Nghĩ lại em thấy mình thật hạnh phúc, vì khi con em ra đời, vẫn có ông xã bên cạnh….
Em dựa đầu vảo vai tôi, nũng nịu….
Tôi yêu vợ tôi….
Tôi yêu gia đình của tôi….
-------------------o0o-----------------
Tôi hẹn gặp cô ta tại một quán nước.
Cô ta nhìn đẹp hơn lúc trước.
Cô ta bế theo một đứa bé….
Nhìn tôi, cô ta mỉm cười…
- Cô muốn gì?
- Vậy anh muốn gì?
- Hãy tránh xa gia đình tôi ra!
Cô ta nhếch miệng cười, nụ cười chua chát:
- Tôi và con tôi cũng cần một gia đình….
……….
- Tôi sẽ chu cấp cho cô đầy đủ để nuôi con, nhưng cô tránh xa gia đình tôi ra!
Cô ta ngước mắt nhìn tôi. Ánh mắt đầy thù hận:
- Tiền ư? Anh sẽ trả bao nhiêu cho một người tình bất đắc dĩ?
Và cô ta đứng lên, bế đứa bé bước ra khỏi tiệm cà phê.
Đứa bé ấy là con của tôi…
………
Sau ngày hôm ấy, cô ta dường như biến mất hoàn toàn. Giống như cái cách cô ta tiếp cận vợ tôi, không dấu vết!
Cô ta mang theo cả đứa con riêng của tôi….
-------------------o0o-----------------
Tôi đưa đứa bé đến trả cho người bạn của mình….
Bằng một chút quen biết, tôi đã tự tạo ra một vài tờ khám thai, và giấy xét nghiệm AND giả để lừa anh ta….
Đúng! Lúc đầu, tôi tính vạch trần bộ mặt giả dối của anh ta trước vợ anh ta…
Nhưng…
Khi tôi nhìn cô ấy trong phòng sản phụ, gương mặt rạng rỡ hạnh phúc….
Trái tim tôi dường như thắt lại…
Nếu gia đình ấy đổ vỡ, cô ấy và đứa con sẽ rất đau khổ….
Cô gái ấy không làm gì sai cả….
Và cả con cô ấy cũng thế….
Nó vô tội….
Tôi rơi nước mắt…
Con à…Đau khổ, chỉ mình mẹ chịu, thế là đủ rồi….
-------------------o0o-----------------
Tôi xuất cảnh…
Biết đâu, ở nơi nào đó trên thế giới này, có một ai đó cần tôi để làm vợ, không phải là người tình ?
-------------------o0o-----------------
"Sự trả thù ngọt ngào và cao thượng nhưng gây đau đớn nhất, chính là tha thứ…."

Truyện ngắn : lau nước mắt đi anh

Quán cafe chiều trên con đường thênh thang. Gió thổi bay làn tóc em. Trước mắt tôi đã không còn là người con gái yếu đuối và cần che chở bởi đôi bờ vai quen thuộc này nữa. Có lẽ tôi đã thực sự mất em rồi.

Tôi muốn thuê ngay một chiếc xe đạp đôi và cùng em đạp, em sẽ ngồi ghế trên và cứ để mái tóc dài buông cho gió đùa nghịch. Tôi sẽ kêu lăn tăn vài câu, đại loại:

- Tóc em cứ dính hết vào mặt anh. Em buộc lại ngay đi nào!

Và em sẽ quay lại cười, nguýt một cái thật dài:

- Kệ em...

Em cứ hồn nhiên như thế cho đến một ngày, tôi được nhận vào một công ty nước ngoài và cơ hội thăng tiến mở ra. Cuộc sống hiện đại và sành điệu cuốn tôi đi đến một nơi rất xa nơi em đang đứng.

Mỗi ngày, tôi vẫn nhận được tin nhắn của em, những tin nhắn yêu thương đến khó chịu. Tôi có cảm giác, em đang bám chặt tôi, em làm cho tôi nghẹt thở vì sự quan tâm thái quá! Tôi thản nhiên không nhắn lại.

Rồi, có một buổi chiều nào đó. Em nhắn tin rằng: “Em bị ốm và rất nhớ anh”

Khi ấy, tôi đang ở Tam Đảo cùng sếp. Tôi nhắn tin cho em vài câu đại loại là cố gắng, khi về tôi sẽ mang quà cho em. Để rồi, sáng hôm sau, tôi về vội vì sếp bị cúm cần người chở đi làm.

Hình ảnh em cứ mờ nhạt dần trong trái tim tôi. Mọi kỉ niệm với tôi lúc ấy về những buổi sáng chở em đi ngắm sương và khu chợ sớm, buổi chiều ngồi bên nhau nói về bình minh và những đêm ngào ngạt hương hoa sữa chỉ còn là những thứ phù phiếm tầm thường.

Tôi bảo em: “Đã là đàn ông thì phải thật nhiều tiền và thật đào hoa”.

Tôi kể cho em nghe về việc đám đồng nghiệp nữ xinh đẹp trầm trồ khen tôi thế nào. Về cuộc ganh đua của họ để được tôi chở đi ăn sinh nhật sếp. Tôi nói những lời ấy khi em ốm liệt giường... Tôi đưa cho em một số tiền và nói sẽ trở lại sớm. Thực sự, lúc ấy, tôi không nhớ khuôn mặt và thân hình em như thế nào.

Có quá nhiều thứ đang bốc lửa trong đầu tôi. Ý nghĩ về căn nhà trong mơ, xe xịn và những lời trầm trồ của biết bao kẻ dưới chân làm tôi quay cuồng.

Em đã khóc khi tôi đang say sưa kể. Em khóc nghe nức nở và não ruột quá! Em bảo: “Anh thay đổi thực sự rồi...”.

Lúc ấy, tôi mong em nói lời chia tay biết mấy. Nhưng em không làm thế. Tôi muốn được giải thoát và cũng sợ sẽ là tàn nhẫn quá nếu tôi nói chia tay.

Em, thân hình tàn tạ, tâm hồn yếu đuối cần được che chở. Bàn tay gầy guộc và đôi mắt đờ đẫn: “Em sẽ không sống được nếu chúng mình chia tay”.

Tôi không biết trả lời sao. Tôi vẫn âm thầm hẹn hò với vài cô gái khác.

Có hôm em bất chợt đến khi tôi đang tổ chức sinh nhật cùng một người tình, ánh đèn lung linh và rượu vang, bánh sinh nhật, những nụ hôn ngây ngất.

Em òa khóc và bỏ chạy. Ngoài trời, tôi nghe mưa tầm tã, gió lạnh thấu xương.

Đêm ấy, tôi nhận được một tin nhắn: “Mình chia tay, anh nhé!”.

Tôi không nhắn lại. Nhìn người đẹp đang nằm trong lòng mà trái tim tôi dấy lên một niềm chua chát. Tôi cứ day dứt hỏi mình: “Có phải tôi đã hết yêu em?”.

Từ ngày ấy, không bao giờ em nhắn tin cho tôi nữa.

Sáng nay, một buổi sáng mệt mỏi. Tôi lê người tới công ty sau những chán chường vì bao cuộc tình chóng vánh. Các người đẹp đều rời xa tôi để đến một bến bờ khác, những đại gia khác. Tôi bỗng nhận ra, chưa bao giờ họ yêu tôi cả.

Và cũng buổi sáng hôm nay, tôi gặp em. Thoạt đầu, tôi không nhận ra chính em, người tôi yêu và bên tôi suốt 3 năm trời đằng đẵng.

Em mặc một chiếc váy xanh dịu dàng, làn tóc mềm mại lả lướt. Em bước xuống cùng sếp tôi nhẹ nhàng và tự tin như vừa bước ra từ một thế giới khác.

Tôi đắm đuối nhìn em. Bất giác định gọi, nhưng chợt hiểu ra rằng: Em đã không còn thuộc về tôi nữa.

Em cười, nụ cười thật rạng rỡ. Em bảo với sếp, chúng tôi là bạn và đồng hương thân thiết. Và em mời tôi cafe để cảm ơn.

Gió thổi làm bay tóc em. Tôi muốn vuốt ve mái tóc ấy quá.

- “Anh khóc à? Lau nước mắt đi anh”

Truyện ngắn : xin lỗi anh nghèo cực hay

Truyện ngắn: XIN LỖI ... ANH NGHÈO

"Xin lỗi…cô có làm sao không???

Vừa nói chàng trai vừa đỡ cô dậy.

"không sao mà anh…lỗi cũng do em đi không chú ý ..làm đổ hết đồ của anh rùi"

..chàng trai nhẹ lau mồ hôi trên chán…thở phào…ban đầu anh rất sợ là cô sẽ làm to chuyện

Bởi lẽ một những tiểu thư sang trọng kiêu kì luôn đi liền với chữ kiêu kì đỏng đảnh.

Nhưng những suy nghĩ của anh với hoàn cảnh diễn ra hoàn toàn trái ngược nhau..

Chỉ cho cô gái 1 chỗ ngồi….anh nhanh chóng quay lại dọn dẹp số cốc chén đồ uống vừa làm đổ rơi vãi trên nền nhà…với ánh mắt khó chịu của tay quản lý đang nhìn anh từ phía sau…

Thu dọn đống đổ vỡ xong..anh nhanh chóng quay lại bắt nhịp với công việc của mình…

.Đặt cốc nước trắng xuống..anh chưa kịp hỏi cô gái dùng đồ uống gì thì cô gái đã lên tiếng:

"-xin lỗi anh vì em chuyện vừa rồi anh ghi luôn số đồ uống vừa bị đổ vào hóa đơn cho em nhé"

..Anh không nói gì lẳng lặng ghi chép rùi quay vào quầy đợi lấy đồ uống cho cô gái..bỏ lại cái ánh mắt dõi theo nhìn anh của cô gái..có lẽ cô gái đã cảm thấy mến anh ngay từ cái chạm mặt đầu tiên.

..Suốt khoảng thời gian ngồi …cô chỉ chăm chú nhìn theo chàng trai…có một cái gì đó từ anh

Làm cô bị cuốn hút…một cảm xúc khó tả..liệu đó có phải là tình yêu..

..Chỉ đến khi cô bị giật mình bởi cú điện thoại…Cô đứng dậy lấy ví thanh toán và ghi ghi cái gì

Đó ra mẩu giấy rùi kẹp cùng số tiền và ra hiệu cho chàng trai ra thanh toán…rùi bước ra cửa.. ...Nguồn : vnmon.com ...nhưng ko quên ngoái lại xem chàng trai có cầm mẩu giấy mà cô viết không….

Chàng trai bước tới dọn đồ uống và lấy tiền thanh toán trên bàn..và khẽ mở mẩu giấy cô viết để

Với lời nhắn:" mình làm quen nhé…số đt của em đây nt cho em nhé"

Chàng trai không tỏ vẻ gì vui mừng "Chắc có gì hiểu lầm ở đây"

Nghĩ vẫn vở thoáng qua.rồi anh tiếp tục công việc của mình….

1 ngày rồi 2 ngày trôi qua ..cô gái đợi mãi vẫn không thấy có số đt hay lời nhắn nào của chàng trai mặc dù danh sách số lạ gọi tới và nhắn tin không ít nhưng đều không phải là của người cô mong muốn…

""hay là anh ta có người yêu rùi nhỉ…??? Hay là kiêu…người như mình chả nhẽ lại ko yêu nổi một người như anh"..

..Cô tiếp tục quay lại quán cà phê cũ …vẫn giữ trong mình nung nấu quyết tâm làm quen với chàng trai ..đã làm trái tim cô rung động

..Bước vào quán..trái tim cô lại rung rinh lên ..vẫn khuôn mặt đấy dáng người đấy…nhưng anh

Ít cười…khuôn mặt luôn mang 1 vẻ lạnh lùng…

..Đồ uống của cô vẫn như mọi lần…..uống và chỉ ngồi dõi theo từng hành động của chàng trai...

Cô chỉ đỏ mặt e ấp mỗi khi bất chợt bắt gặp ánh mắt chàng trai nhìn về phía cô…

Lần này thanh toán cô không đứng dậy và để lại tiền như lần trước …cô ra hiệu cho anh tới thanh toán…và mỉm cười khẽ nói với anh

"Tiền này là dành cho nhà hàng,,còn mẩu giấy này là dành cho anh"

Chàng trai vừa cầm lấy tiền và mẩu giấy thì cô gái vội vàng bước nhanh ra cửa để cố che đi.sự ngượng ngùng của mình… ...Nguồn : vnmon.com ...và tiếp tục chờ đợi những tn hay những cuộc gọi của chàng trai…

Vẫn những tin nhắn những cuộc gọi điện..cô đọc từng tin nhắn nghe từng cuộc gọi..nhưng ko có số đt nào liên quan tới anh..cô tỏ ra vẻ bực tức…nản chí…suy nghĩ trong cô giờ thiên về anh có người iêu hơn là kiêu lạnh lùng..bởi nhìn cách nói chuyện dáng vẻ của a rất thân thiện dù bề ngoài tương đối lạnh lùng vô cảm…

"Lần cuối nhé.quyết định như vậy đi " tự nhủ với lòng mình cô quyết định sẽ cố làm quen với Anh lần thứ 3…lần này cô sẽ thử nói chuyện trực tiếp xem sao ..

Kết thúc ca làm việc của mình chàng trai dắt xe ra cửa toan đạp về nhà thì có tiếng gọi phía sau

Anh quay lại thì đó là cô gái mà lần trước va phải anh và để lại những mẩu giấy cho anh….

Anh luống cuống nói:"Mời cô vào trong dùng đồ…nhà hàng vẫn đang trong giờ mờ cửa"

"Không! Hnay em không uống nước..em chỉ định hỏi anh cái này thôi…"

Chàng trai gãi đầu:"Có chuyện gì vậy cô"

"Em trẻ hơn anh mà..đừng gọi em là cô ..trông em già lắm à…cứ gọi là em thôi"

"Anh rảnh không mình kiếm quán nào nói chuyện nhé"

"ừm thế cũng được" chàng trai gật đầu rùi leo lên xe đạp trước…trong khi cô gái đang nổ máy

Chiếc xe ga đắt tiền đi theo..

Chàng trai dừng lại ở một quán nước mía ven đường..rồi hỏi cô gái

"Mình uống nước ở đây được không ?"

Cô gái tỏ vẻ lưỡng lự..rồi miễn cưỡng bước vào quán..Bởi lẽ người như cô thì những chỗ như này không hợp có lẽ đây cũng là lần đầu với 1 tiểu thư như cô…

"Lúc nãy cô bảo có điều gì muốn nói phải không??"

-"Đấy lại cô…anh cứ gọi em là em thôi….Em định hỏi là mấy mẩu giấy em để lại anh có đọc k?

"À…à….có tôi…à quên anh có đọc được.."

"-thế à…..mà sao a ko nt cho em…em chỉ muốn làm quen thôi mà..không có ý gì đâu..nếu sợ người yêu anh giận thì thôi ko sao đâu "

"..ko..ko phải vậy…tại anh không quen được những người sang trọng xinh đẹp như em làm quen mà chứ anh ko có ý gì đâu"

"-Làm quen thôi mà..đâu có gì quan trọng đâu anh…..vậy anh đọc số đi em lưu được không?"

Chàng trai tỏ vẻ luống cuống..anh ấp úng mãi ko nói lên được lời

"-Sao vậy anh….ko thể cho e số được à??

"ko phải vậy..tại a..n..h…

"-Sao vậy a cứ nói đừng ngại.."

"..à ..anh không dùng điện thoại…"

Cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên..bởi thời đại như này…thì có điện thoại để sử dụng đâu phải là khó.

Chàng trai ko nói gì…..lẳng lặng đứng dậy…ra thanh toán..tiền nước…Rồi quay lại nói với Cô gái.

"ANh có việc bận lên anh về trước nhé..!’

Dứt lời chàng trai lên xe đạp đạp đi lao nhanh vào khoảng tối trên đường…

Hôm sau …tan ca chàng trai lại bắt cô gái đứng trước cửa quán…và lại là lời mời đi uống nước

Anh cảm thấy rất ngạc nhiên bởi địa điểm mà cô rủ anh tới lại là những quán nước ven đường

.Những cuộc nói chuyện ban đầu rất bỡ ngỡ lạc lõng..bởi anh ko biết bắt đầu những câu chuyện như nào để kể cho một người như cô nghe…Người bắt đầu mọi chuyện luôn là cô anh chỉ là người ngồi đó và tiếp những câu chuyện của cô…

Kết thúc buổi nói chuyện..cô gái chìa ra trước mặt anh 1 chiếc điện thoại và nói:

"-Anh nhận nhé…coi như là món quà làm quen"

..chàng trai chưa kịp làm gì thì cô gái đi vội ra xe và ngoái lại nói với anh:"

"-Em lưu số em trong đấy rồi nhé..có gì gọi điện nt cho em nhé"..

[indent] Về đến nhà..cô lấy máy bấm gọi vào số của anh…nhưng không có ai nhấc máy ….2 cuộc rồi 10 cuộc liền không thấy có tín hiệu trả lời..cô bắt đầu nt..và đợi nhưng cũng khá lâu ko thấy có tín hiệu…cô nghĩ ngợi những điều lan man vu vơ…cô ngủ thiếp đi lúc nào ko hay…chỉ đến khi bị đánh thức bằng tn từ chàng trai…tin nhắn anh gửi đến cách tin nhắn cô gửi cũng khá lâu..với nội dung hết sức ngố.

"Xin loi em nhe…tai a ko quen dung dt len thao tac cham..gui tin cho em hoi lau"

Cô chỉ biết cười thầm và bắt đầu những dòng tin phản hồi cho anh….

Những ngày sau đó tiếp tục là những cuộc đi chơi..việc chọn địa điểm được giao cho các chàng trai..cố yêu cầu anh đưa cô đi các quán ven đường mà anh hay lui tới..cứ mỗi lần đi chơi như thế..họ thêm hiểu nhau hơn..và có những tình cảm đặc biệt dành cho nhau.mỗi cuộc đi chơi đấy..cô đều chuẩn bị một món quà cho anh…anh cảm thấy rất ngại..anh tỏ vẻ không thích..anh không muốn bị hiểu nhầm là kẻ lợi dụng người khác… ...Nguồn : vnmon.com ...tuy nghèo nhưng anh có lòng tự trọng của mình..nhưng lần nào cũng vậy..sau mỗi lần đi chơi cô toàn ra trước và để lại món quà trên bàn..làm anh ko biết xử lý thế nào…

Mai là sinh nhật cô…Đương nhiên người mà trong danh sách mời được nghĩ tới đầu tiên là chàng trai..

Cô tổ chức bữa tiệc tại một nhà hàng sang trọng ven hồ..vơi rất đông bạn bè và người thân của cô

Sau lời mời của cô anh cảm thấy rất băn khoăn…anh ko dám..mà cũng có thể là không đủ tự tin để đi đến những nơi như vậy..từ chối thì ko được..anh không còn cách nào khác.anh ko biết chuẩn bị món quà nào hợp với cô và phù hợp với điều kiện của anh….món quà cuối cùng anh quyết định chọn là một chú gấu bông màu hồng xinh xắn..được bọc gọn gàng trong một chiếc hộp giấy"

Tối hôm đấy anh xin được nghỉ ở quán nửa ca..anh chỉ đinh đến tặng quà rùi về .những người như anh ở nhưng nơi sang trọng đó không hợp

"Mặc gì bây giờ"

Chàng trai vắt óc suy nghĩ..bới tung đống quần áo cũ kĩ của mình..mong sao có một bộ nào hợp với anh và hơp với buổi tiệc…..thật khó bởi bộ nào cũng đã cũ và ngả màu…cuối cùng anh quyết đinh mặc chiếc áo sơ mi với chiếc quần âu…và leo lên chiếc xe đạp của mình đạp tới bữa tiệc….

Anh cứ tưởng mình đến sớm nhưng có lẽ là muộn hơn so với những người đến sớm.hon..

Anh do dự ko biết có lên vào ko nữa…đang do dự thì điện thoại rung lên..cuộc gọi là của cô ..cô hỏi xem anh đến chưa sao vẫn chưa thấy vào….Cuối cùng anh cũng quyết định sẽ vào… ...Nguồn : vnmon.com ...vào ngồi 1 lúc có khi vào tặng quà rùi sẽ về luôn…Nói rồi…anh đứng lại ngó nghiêng không gian xung quanh để tìm một chỗ để xe

..Anh bắt gặp những lời nói tỏ vẻ xem thường của đám bảo vệ gửi xe:

"-Ở đây không có chỗ để xe đạp đâu…kiếm mấy quán ven đường mà để đi"

..Không nói câu nào anh lặng lẽ dắt xe đi…kiếm 1 quán nước nhỏ ven đường để gửi…

…chàng cảm thấy rùng mình trước cái cánh cửa của nhà hàng..những nới xa xỉ như này anh chưa từng

đặt chân tới..

……….

Bước vào..không gian quả nhiên đẹp đến một cách lạ lùng..sang trọng….

Anh bắt đầu bắt gặp những ánh mắt nhòm ngó…những tiếng bàn tán của đám bạn của cô gái…những cô gái ,chàng trai trông lích thiệp đầu tóc chải chuốt..cùng với những bộ cánh sang trọng ….

Những câu nói lời nó khiến anh cảm thấy rất bức xúc tức tối..nhưng một người như anh sao có thể nói gì ở những nơi như này được..

"Thằng nhà quê kia mà cũng lọt được vào mắt con bạn mình được à..nhìn thô thế cơ mà…chắc thằng này nó lại cho con bé bùa mê thuốc lú gì rồi…thằng này chắc toan đào mỏ đây"

.Trong đầu anh bắt đầu nghĩ đến phương án..quay về..rùi sẽ gửi qua cho cô sau.

…nhưng cô đã tới và xuất hiện trước mặt anh…bước đến gần anh. Thì những câu nói châm biếm xem

thường mới giảm bớt…

"-Sao bây h anh mới đến..anh vào đi bữa tiệc sắp bắt đầu rồi đấy".

Đưa món quà tặng cô gái…anh cảm thấy rất ngại ngùng bởi anh nhìn quanh những món quà của cô rất đắt tiền..toàn những món đồ hiêu có khi phải bằng mấy tháng lương của anh làm thêm ko đủ để mua…

Nhận món quà anh tặng cô gái vui lắm…Cô bắt đầu tuyên bố buổi tiệc cũng đồng nghĩa với những lời xỉa

Xói kinh thường rộ lên…

Một cô gái bạn của cô gái châm chọc:

"Có ai ngửi thấy mùi gì ko???"

Một thằng con trai đầu tóc dựng ngược nói xen vào..

"Có thế mà cũng phải hỏi…mùi của người nghèo chứ còn mùi gì nữa.."

…Lòng tự trọng như bị tổn? thươg..anh cảm thấy khó chiu….

"Tôi nghèo tôi có cách sống của tôi...đừng tưởng giàu mà có thể nói này nói nọ..hãy xem lại mình trước

Khi bắt đầu nói người khác đi…"

..Không gian khán phòng đang ồn ã.bỗng im bặt bới câu nói của anh..
.Không nói gì thêm anh đi vội ra cửa vè rất đường hoàng thoải mái…anh cảm thấy dễ chịu khi nói ra được những lời như thế…

Cô gái không kịp nói gì chạy theo anh…nhưng ra tới cửa thì đã ko thấy bóng anh đâu…buổi tiệc trở lên trầm lắng..bởi 1 lẽ người chủ của buổi tiệc..như người vô hồn ko còn hứng thú vui vẻ như lúc đầu..

Những ngày sau đó cô không liên lạc được với anh..điện thoại luôn trong tình trạng tắt máy..tìm đến nơi anh làm thì quản lý nói anh đã xin nghỉ từ tối hôm anh xin nghỉ nữa buổi..và chỉ quay lại vào hôm sau gửi 1 chiếc hộp cho cô với một mẩu giấy nhỏ.

"Những gì không thuộc về anh..thì nó sẽ không dành cho anh"
Cô khẽ mở nắp chiếc hộp giấy và cảm thấy buồn….muốn khóc….

"Hay thì phải like mai mới post típ hì hì" Ai mún đọc truyện ma thì đợi tới khuya khuya nhé, lúc đó đọc mới hay, Ad chúc mọi người có 1 buổi tối vui vẻ !

Những món quà…cô tặng anh trước đây…a chưa từng bóc..chúng ra…những món quà nhìn vẫn mới nguyên như khi cô tặng…trong đó còn kèm theo chiếc điện thoại món quà cô tặng anh trong buổi đầu làm quen….

Mở máy…mắt cô dưng dưng…rồi cô khóc…trong điện thoại..chỉ có duy nhất những dòng tin nhắn của cô và anh gửi cho nhau…danh bạ cũng chỉ có đúng số của cô……những tin nhắn nháp anh chưa kịp xóa…

"Tai sao em lai lam quen voi mot nguoi nhu anh nhi…duoc noi chuyen voi em anh vui lam..quang thoi gian vua qua..doi voi anh la nhung ki niem ko bao h quen…co le anh da co tinh cam voi em roi..khong biet co phai la thick ko..chac k phai dau anh nghi la anh da yeu"

Đó là tin nhắn..được soạn 1 ngày trước sinh nhật của cô…….Nhưng có lẽ tin nhắn cuối cùng đó không bao h gửi được đi.....bởi 1 lẽ anh nghèo

Một ngày rồ dại...

  

 
Truyện tình hay, truyện ngắnay,  htruyện tình yêu

 Hôm nay là chủ nhật. Chị điện cho tôi lúc 5h sáng, khi tôi còn đang ngủ vùi sau một đêm rối bời trong mớ ý nghĩ mệt nhoài về tình yêu, gia đình, sự nghiệp. Trong tình trạng ngái ngủ, tôi vẫn không khỏi giật mình bởi ý nghĩ “có chuyện gì mà chị lại gọi cho tôi vào giờ quái đản này khi chị thừa biết ít nhất phải ba tiếng nữa tôi mới bình minh ”.
-Cưng à! Dậy chưa em? Chị buồn quá, rối rắm quá mà không biết phải làm sao nữa.
-Chuyện gì vậy chị, nói em nghe!
Như được cởi tấm lòng, chị nói trong tiếng nức nở:
-Người ấy đã có bồ mới rồi. Chị đang ghen em ạ, chỉ muốn xông ra đường bóp cổ cái con nào đó đã nhảy vào trái tim người ấy. Chị đã quen với việc người ấy thuộc về chị. Dù đã chia tay nửa năm không ai liên lạc với ai, dù biết lúc vắng mình người ấy có thể chơi bời với đứa này đứa khác, nhưng mà sao hôm nay tim chị thấy đau. Chị bằng này tuổi rồi mà sao vẫn mù quáng mãi hả cưng?
Tôi khá bất ngờ về câu chuyện của chị. Quen nhau nhờ một trang mạng xã hội, chơi với nhau không lâu nhưng đủ thân thiết để phàn nàn với nhau chuyện này, chuyện kia trong cuộc sống. Từ trước đến giờ tôi cứ nghĩ chị là thuộc dạng đàn bà chả coi đàn ông ra cái thá gì. Thích thì chơi, chơi chán rồi bỏ. Tôi cũng biết vợ chồng chị cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt, mấy lần thấy chị than nhưng không tiện hỏi kĩ. Đôi ba lần gọi cho chị, chị bảo đang ngồi cùng hội trốn chồng bày mưu tính kế để lừa thằng này, thằng kia. Chị nói giọng tỉnh bơ, thi thoảng lại phá lên cười khanh khách. Tôi quý chị bởi cái tính thẳng như ruột ngựa, có gì nói thế, chả biết giấu diếm điều gì. Tôi cũng không bao giờ hỏi chị những câu đại loại như “Đấy là anh bồ thứ mấy của chị?”,  “Chị đang đi với ai vậy?” hay “ Chồng chị có biết chị ngoại tình không?”. Chắc hẳn chị cũng chẳng muốn ai tò mò quá nhiều về chuyện ấy. Đời mà…
-Người ấy liệu có còn tình cảm với chị không?
-Có chứ. Tụi chị đã có những ngày rất hạnh phúc bên nhau cưng ạ. Chị đã từng tính đến chuyện ly hôn, mang theo hai đứa con đến sống với anh. Đã từng phân chia việc anh mua một mảnh đất, còn chị sẽ cặm cụi kiếm tiền để cắm mọi thứ trên mảnh đất ấy. Thế mà chỉ vì cuộc sống còn nhiều khó khăn quá. Nỗi lo toan biến anh ấy thành một người rất khác, hay cáu kỉnh, hay tủi phận, cuộc sống cứ mất vui dần đi rồi thì chia tay sau nhiều khúc mắc. Nhưng mà chị vẫn nặng lòng…
Câu chuyện của chị khiến tôi tỉnh ngủ. Sau một cú vấp ngã đau điếng vì tình yêu tôi đâm ra hoang mang mọi thứ. Đàn ông đối với tôi mà nói, họ hoàn toàn không thể tin tưởng được. Có chăng chỉ là tin tưởng trong trong một khoảng thời gian nhất định. Tôi muốn khuyên chị vứt quách sự mù quáng rồ dại ấy đi, nhưng tôi kịp nhớ ra là chị hơn tôi gần chục tuổi, đàn ông qua tay chị cũng nhiều. Thế thì tôi lấy gì để khuyên chị, chả nhẽ lại dựa vảo mảnh tình tí tẹo của tôi. Thế nên tôi gần như để chị độc thoại trong một buổi sáng mùa thu đẹp trời. Chỉ đến khi nghe chị bảo:
-Em đừng bao giờ tin tưởng tuyệt đối hay thần thánh hóa một điều gì, nhất là tình yêu. Vì vậy nên nghĩ thoáng ra để cuộc sống dễ thở hơn cưng ạ. Chị cũng đã từng thần thánh hóa tình yêu, từng kì vọng rất nhiều vào cuộc hôn nhân của mình. Nhưng rồi cái lý tưởng ấy bị đánh bật ra khỏi cuộc sống này lúc nào mà không hay biết. Vợ chồng rồi cũng đến lúc chán mặt nhau, sự khác biệt trong cách sống giết chết tình yêu nhanh chóng lắm.
-Xem chị kìa! Em vẫn chưa lấy chồng mà chị đầu độc em như thế thì làm sao em còn dám…
-Ồ! Xin lỗi cưng, nhưng chỉ muốn dặn em vậy để sau này em không phải hụt hẫng nhiều. Gia đình chị bây giờ chỉ còn là cái vỏ rỗng, để cho nó tồn tại chỉ vì hai đứa nhóc. Cưng có thể tưởng tượng được không, khi mỗi buổi sáng hai vợ chồng chị gặp nhau ở cầu thang mà đi lướt qua nhau như hai người xa lạ. Rồi tự hỏi đây là cầu thang nhà mình hay cầu thang công cộng? Cái người vừa đi qua mình có phải là người mình từng yêu? Từng đầu ấp tay gối mấy năm trời? Mình có hiểu chút gì về người ấy hay không?
-Chị và anh ấy, ai là người ngoại tình trước vậy?
-Chị không biết! Có thể là chị. Đàn bà chỉ khó khăn trong lần trượt ngã đầu tiên. Sau cú trượt ấy rồi sẽ là những cú trượt dài không kiểm soát.
-Anh ấy không biết điều đó sao?
-Có thể biết. Nhưng biết để làm gì? Anh ấy đi thâu đêm giờ này vẫn chưa về nhà, chị cũng không gặng hỏi.
Sau khi kể liên miên về gia đình, chị lại quay lại về “người ấy” của mình:
- Chị vừa muốn giành giật lại người ấy, lại vừa hoang mang vì sau khoảng thời gian xa nhau anh ấy dường như không thay đổi gì. Có nghĩa là nếu đến với nhau thêm một lần thì cũng có cái kết chẳng mấy tốt đẹp gì. Sao vẫn còn do dự? Rút cuộc vẫn là mù quáng. Biết là mù quáng mà vẫn dấn thân vào. Sao mà hoang mang quá cưng ạ.
                                         * * *
Kết thúc câu chuyện của chị Khôi. Tôi còn chưa kịp nén lại nỗi chênh vênh, sợ hãi trong mình thì nhận được tin nhắn của nhỏ bạn thân “Mày ơi tao khổ quá. Thằng chồng tao hóa ra là một tay cờ bạc, giờ nợ nần chồng chất. Tao không biết lấy tiền đâu để trả bây giờ”. Nhỏ bạn tôi đang trong những ngày chờ vượt cạn, cái tin thằng chồng nó bài bạc đủ khiến tôi điếng người vì bất ngờ và thương bạn. Nó được học hành tử tế, lại vốn nổi tiếng xinh đẹp, ngoan hiền. Bao nhiêu người theo đuổi nó không yêu lại đem lòng yêu một anh chàng nghề nghiệp không ổn định quê tận Thái Bình. Gia đình nhỏ bạn phản đối kịch liệt, thậm chí còn chạy biên chế cho nhỏ bạn về quê nhà dạy học. Nhưng bất chấp tất cả, nàng vẫn theo chàng về dinh bằng một đám cưới ngậm ngùi. Lấy chồng xong, do không xin chuyển biên chế được nên nhỏ bạn xin dạy hợp đồng tạm bợ cho một trường cấp II lương ba cọc ba đồng. Anh chồng xin làm chân công nhân trong nhà máy xi măng ở huyện. Cuộc sống đã vất vả trăm bề nên chỉ sau mấy tháng gặp lại nhỏ bạn, thấy nó gầy đi mà thương xót. Điện thoại cho nó, ở đầu dây bên kia tiếng khóc tấm tức như càng xoáy vào lòng tôi nỗi hoang mang:
-Giờ tao đang ở bệnh viện chờ lên bàn đẻ, vậy mà vẫn phải gọi điện khắp nơi hỏi vay tiền. Tao không dám than thở gì với bố mẹ đẻ vì đã cố lấy nhau thì sướng khổ phải chịu. Tao tủi lắm!
Tôi mắng nhỏ bạn:
-Nó cờ bạc thế mà sao khi yêu mày lại không biết thì tao cũng lạ. Yêu nhau lâu như thế, sao bảo cái gì cũng hiểu về nhau cơ mà.
-Lúc yêu tao thấy hắn hiền lành, chỉn chu bao nhiêu thì bây giờ đổ đốn bấy nhiêu. Tao mu muội quá mày ơi.
 Tôi ngồi đờ đẫn cả buổi sáng chả thiết làm gì. Mọi thứ cứ mông lung, quay cuồng, kêu rống trong đầu ù ù như bầy ong vỡ tổ. Sau khi cố nuốt trôi suất cơm hộp, tôi nằm ngủ chìm trong cơn mơ mị. Trong giấc mơ tự nhiên hình ảnh của Phong lại hiện ra với nụ cười đẹp đến thánh thiện. Tôi từng có một thời đắm đuối con người ấy, nụ cười ấy. Đã từng yêu Phong nhiều hơn bản thân mình, tin anh hơn tin vào trực giác của mình. Đã từng nghĩ dù cả thế giới này có quay lưng lại với mình nhưng riêng Phong thì sẽ không bao giờ quay lưng lại. Tôi còn tin như thế cho đến một ngày anh ngang nhiên vứt bỏ tôi để đến với một người con gái khác. Lúc ấy tôi vẫn còn hoài nghi về sự thật trước mắt, vẫn còn mong nó chỉ là một giấc mơ…
Từ khi Phong ra đi, mang theo trái tim tôi rạn vỡ, đến nay đã ba năm mà nó vẫn chưa lành. Cũng có nhiều người đàn ông khác từng ghé qua rồi muốn neo đậu vào cuộc đời tôi. Nhưng rồi họ lại lặng lẽ ra đi, bỏ lại những khoảng trống hoác huơ không gì bù đắp nổi. Tôi càng khao khát được yêu thương bao nhiêu thì càng nhận lại từng ấy phũ phàng. Dần dà tôi không còn muốn tin vào điều gì nữa, càng không muốn nhớ bất cứ hình bóng nào. Tôi tưởng tôi đã quên Phong từ lâu rồi, quên sạch. Thế mà trưa nay, trong giấc mơ vội vã của mình tại sao lại là hình ảnh của Phong?
                                         * * *
Tôi bị đánh thức giấc mơ mụ mị về Phong bằng tiếng cãi vã ầm ĩ trong nhà bà chủ. Chuyện này xảy ra như cơm bữa, vẫn mấy cái chuyện lặt vặt mẹ chồng, nàng dâu thôi, tôi nghe đến thuộc làu những hiềm khích trong nhà họ. Thế mà tự nhiên hôm nay lại thấy sao mà ngao ngán, mà ngột ngạt, mà thấy như nghìn con ong vỡ tổ đang cùng lúc nhào vào châm tôi bằng chiếc lọc sinh tử của mình.
Tôi lao ra đường, miệt mài lẫn vào dòng người, bỗng nhiên thấy mình giống mấy con ma-nơ-canh khoác lên người bộ cánh sặc sỡ nhưng mang khuân mặt vô cảm. Tôi cứ đi trong miên man suy nghĩ như thế cho đến khi đâm vào một chiếc xe phía trước. Trong lúc tôi còn sa sẩm mặt mày thì đã phải nghe một tràng chửi chua ngoa của người đàn bà mang khuân mặt dữ tợn. Tôi không nhớ bà ta đã định xông vào cấu xé tôi mấy lần. Không nhớ ai đã can bà ấy ra, cũng không biết tôi đã thoát khỏi đám đông ấy bằng cách nào. Tôi chỉ nhớ duy nhất cái cảm giác lạc lõng giữa tiếng chửi bới và đám đông vây quanh cười nói rồi phán xét. Trên suốt quãng đường trở về nhà tôi đã nghĩ, nếu như hôm nay tôi bị đau. Nếu như cần một ai đó đứng ra giải quyết mọi hậu quả. Trong những trường hợp khẩn cấp như thế tôi biết gọi cho ai? Lúc ấy mới biết, ở thành phố này tôi đơn độc đến nhường nào.
Tôi đã 27 tuổi. Một ngày trong tôi đến và đi không có bất cứ niềm vui nào. Nó giống như chiếc áo vắt lên lưng con lừa, khi đã phải chở quá nhiều nỗi cô đơn, phiền muộn. Tôi cô đơn đến mức đã từng có ý nghĩ, nếu ai đó chạy đến bên tôi vào lúc này, thì tôi sẽ yêu người ấy suốt đời.
Một ý nghĩ rồ dại cho một ngày rồ dại.
Truyện tình yêu, truyện tình hay


                                               Vũ Thị Huyền Trang

Truyện cười cắt tóc miễn phí

Một người dắt đứa bé trạc năm, sáu tuổi bước vào hiệu cắt tóc sang trọng. Ông ta tỏ vẻ vội vàng và bảo người thợ cắt cho ông trước rồi cho thằng bé sau.
 - Nó chờ được mà, ông cắt cho tôi trước đi – ông ta nói.
 
Người thợ làm theo lời. Khi hoàn tất, người khách ra khỏi ghế và cho thằng bé ngồi vào thế chỗ. Ông cáo lỗi phải có việc ra ngoài và sẽ quay lại sau vài phút.
 
Nửa giờ trôi qua. Một giờ trôi qua. Cuối cùng, ông thợ hớt tóc lên tiếng:
 
- Sao bố cháu mãi chưa quay trở lại?
 
- Ông ấy đâu phải bố cháu đâu ạ. Cháu đang chơi ngoài đường thì ông ấy tới bảo: “Đi theo bác, cháu sẽ có một mái tóc miễn phí tuyệt đẹp”.

Truyện ngắn người yêu là con rơi

Giờ tôi phải làm gì để gia đình chấp nhận tình yêu của tôi?
 Tôi đã yêu H ngay từ ngày đầu chúng tôi gặp nhau. H đã có công việc ổn định. Tôi yêu và muốn lấy H làm vợ. Và cái thai trong bụng H đang lớn dần lên cũng chính là đứa con của tôi nhưng...
Vì sao chuyện lấy vợ của tôi lắm trắc trở đến thế? Khó khăn lắm tôi mới tìm được người mình yêu thương. Tôi đã 32 tuổi. Tôi là con út trong nhà có 3 chị gái. Nhưng tôi không phải là "cậu ấm". Bố tôi mất khi chị em tôi còn rất nhỏ. Thương mẹ và các chị gái vất vả lo toan phần kinh tế gia đình nên bấy lâu nay tôi luôn cố gắng học hành tử tế, sống tự lập ngay từ hồi còn là sinh viên. Ra trường, tự xin việc rồi thử việc ở nhiều công ty đến giờ tôi đã trở thành một chuyên viên "hạng cứng" của Trung tâm nghiên cứu và phát triển nguồn nhân lực. Mải mê công việc, sự nghiệp nên khi ngoảnh đầu nhìn lại thì tôi cũng chợt nhận ra, mình đã 30 tuổi những chưa có mảnh tình vắt vai. Các chị gái của tôi giờ cũng đã yên bề gia thất. Giờ thì trong ngôi nhà 3 tầng khang trang chỉ còn tôi sống cùng mẹ. Giờ mẹ cũng đã già. Các chị gái thì lấy chồng xa nhà.
Thỉnh thoảng các chị có mang cháu về thăm mẹ tôi. Những lúc ấy, mẹ và các chị gái của tôi cũng thường xuyên thúc giục chuyện tôi lấy vợ rồi sinh cháu nội cho bà bế bồng, cho vui cửa vui nhà. Trước khi gặp và yêu H, các chị gái cũng đã tìm hiểu và gợi ý cho tôi rất nhiều mối để tôi đến cưa cẩm. Có cô gái mặt mũi xinh xắn, kém tôi 8 tuổi ở gần nhà. Rồi có cô gái làm nghề giáo viên, biết chăm sóc gia đình, mẹ tôi rất ưng ý. Nhưng sự thật qua mấy lần đi uống café tìm hiểu nhau tôi thấy những đám hỏi ấy không hợp với mình. Rồi chúng tôi luôn có một kết thúc có hậu "Chúng ta không làm người yêu. Chúng ta làm anh em nhé!". Họ đều gật đầu đồng ý. Sợ mẹ buồn nên tôi cũng không lảng tránh chuyện vợ con hễ ai mách có cô này cô kia tôi đều cố gắng mở lòng chia sẻ nhưng phần vì không hợp phần vì trái tim không cùng nhịp chỉ cho mãi cho đến khi...
Cách đây 2 năm, tôi đã gặp H. H đến nộp hồ sơ vào làm việc tại Trung tâm của tôi. Tôi là trưởng phòng của H, thời gian đó H mới chỉ là nhân viên tập sự, tôi có thêm nhiệm vụ là giúp đỡ hướng dẫn công việc cho cô ấy nên chúng tôi có rất nhiều thời gian ở bên nhau cô ấy kém tôi 8 tuổi. Tuổi H nếu như theo ý mẹ tôi là rất hợp với mạng của tôi. Về ngoại hình cô ấy không xinh lắm nhưng ăn nói nhẹ nhàng và rất duyên. Nhưng gia cảnh của H hoàn cảnh có phần éo le. H làm con của bà me đơn thân. H là đứa con rơi của cuộc tình lầm lỡ của mẹ cô ấy với người đàn ông phụ bạc.
Những khi tiếp xúc với mẹ H, tôi thấy bà là người phụ nữ nhân hậu, chân thành và đối xử rất tốt với tôi. Tôi tôn trọng bà và không hề ngại chuyện quá khứ của bà. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tôi và H đã yêu nhau thắm thiết. Mẹ và các chị gái tôi rất vui, phấn khởi khi tôi thông báo sẽ đưa bạn gái về ra mắt mẹ và gia đình để chúng tôi được xây tổ ấm hạnh phúc. Niềm vui chẳng được bao lâu khi gia đình tôi đi thăm gia đình H trở về, tôi ngỡ ngàng khi ông nội, mẹ và các chị đều kịch liệt phản đối cuộc hôn nhân này. Họ không thể chấp nhận gia cảnh của cô ấy. H là một đứa con rơi.
Trước nay, khi kể chuyện về H tôi đã giấu mẹ và các chị chuyện cô ấy không có cha. Rằng bố H mất vì bị bệnh nặng. Nhưng tôi thật sự bất ngờ vì chuyện này mà mẹ tôi kịch liệt phản đối chuyện hôn nhân của tôi. Tôi luôn tìm cơ hội thích hợp để nói về những điểm tốt của cô ấy cho mẹ và các chị gái hiểu nhưng họ vẫn lờ đi. Những lẫn đưa H về nhà chơi cho mọi người trong gia đình được tỏ tường tính cách cũng như hình dáng cô ấy nhưng mẹ tôi đã dội gáo nước lạnh vào đầu cô ấy. Mẹ không nói chuyện H là đứa con không cha. Mẹ tôi đã dọa H rằng: "Bác không đồng ý cháu lấy thằng Bình. Bác đã xem tuổi hai đứa nếu hai đứa lấy nhau thì chỉ một thời gian ngắn là một trong hai đứa sẽ phải sống trong cảnh chăn đơn gối chiếc".
Trước sự phản đối kịch liệt của mẹ tôi, H cũng nhiều lần kiên quyết chia tay với tôi vì thấy mình bị xúc phạm. 3 tháng trước, H đã tránh mặt tôi. Mẹ và các chị biết chuyện nên mừng ra mặt. Mọi người động viên tôi, chiều chuộng tôi và chị gái cả hứa sẽ nhanh chóng tìm cho tôi một đám môn đăng hộ đối.
Trách móc hờn giận nhưng thật sự cả hai chúng tôi rất yêu nhau nên không thể bỏ được nhau. Đành liều một phen, chúng tôi dự định tính chuyện "bác sỹ bảo cưới" thế nào gia đình cũng chấp thuận. Mẹ tôi thương tôi chắc sẽ nghĩ lại. Tôi và H đã quan hệ tình dục với nhau, kết quả H đã dính thai. Tôi đem chuyện nay báo cáo với mẹ khi biết tin H có thai và mong chờ mẹ gật đầu đồng ý. Nhưng đúng như người ta vẫn thường bảo người tính không bằng trời tính. Mẹ tôi đã nổi cáu, bà tức giận và nói sẽ từ mặt tôi, mẹ đã bắt tôi chọn lựa giữa mẹ và H. Tôi thỉnh cầu với mẹ, xin mẹ cho phép chúng con lấy nhau, sướng khổ thế nào chúng con cũng chịu mà vẫn vô hiệu.
Tôi buồn lắm. Tôi cố giải thích cho mẹ hiểu tình cảm tôi dành cho H là thật lòng nhưng đều vô hiệu. Mẹ tôi còn bắt H phá bỏ cái thai đó đi. Mẹ trách tôi mê muội. "Con hiền lành, điển trai như vậy thì mẹ con nhà nó đã giăng bẫy lừa con. Mẹ không tin đứa con trong bụng nó là con của con đâu. Nghe lời mẹ, hãy bỏ nó đi". Nghe những lời đó, tôi thực sự rất đau lòng vì dù sao đó cũng là giọt máu của tôi. Tôi và H yêu nhau hoàn toàn tự nguyện. Tôi không muốn là một kẻ vô trách nhiệm không thể để đứa bé vô tội ấy phải chịu thiệt thòi được nhưng tôi cũng không muốn làm mẹ phải đau lòng.
Thời gian này, tôi như kẻ mất hồn. Đứa con thứ nhất đã phá, giờ H lại đang mang thai lần thứ hai mà đến giờ mẹ tôi vẫn kiên quyết không đồng ý cho chúng tôi cưới nhau. Tất cả chỉ vì tâm sự rất thật lòng của mẹ H về chuyện khó nói kia. Gia đình tôi sợ làm thông gia với mẹ H sẽ ảnh hưởng đến danh dự của gia đình. Tôi cảm thấy gia đình mình thật bất công khi đánh giá người khác quá tàn nhẫn, khắt khe như vậy. Nhiều bận tôi dọa sẽ bỏ nhà đi nếu mẹ không chấp nhận chuyện tình cảm của mình nữa. Trước thái độ tiêu cực của tôi, chị gái tôi đã tìm đến H và nói thẳng tất cả những gì gia đình tôi nghĩ về mẹ con cô ấy. Điều đó gây ra những tổn thương vô cùng lớn cho cô ấy. Giờ này tôi và H thật sự mất phương hướng. Nhiều đêm tôi nghĩ sẽ cưới cô ấy, bỏ nhà đi cùng cô ấy bất chấp sự phản đối của gia đình hay chấp nhận chia tay để làm tròn chữ hiếu. Tôi phải làm gì bây giờ? Ngoài mong chờ ở mẹ hai chữ cảm thông.